1. Đại Cử Tri Đoàn bầu Donald Trump làm TT(RFI)2.Đầu Hàng Ở Biển Đông?(VB)3.Trump, Xiạ, Và Putin(VB).

Mỹ : Đại Cử Tri Đoàn bầu Donald Trump làm Tổng Thống
Nguồn:RFI – 20-12-2016 12:43



Đoàn đại cử tri của bang North Carolina chụp ảnh kỷ niệm sau khi bỏ phiếu bầu Donald Trump làm tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, ngày 19/12/2016.
REUTERS/Jonathan Drake

Hôm qua 19/12/2016, đúng như dự kiến, ông Donald Trump đã được Đại Cử Tri Đoàn Mỹ chính thức bầu làm tổng thống Hoa Kỳ, với đa số áp đảo 304 phiếu. Đối thủ Hillary Clinton được 228 phiếu. Phong trào rộng lớn trong xã hội Mỹ, huy động hàng triệu chữ ký, yêu cầu các đại cử tri hành động theo lương tâm, không bỏ phiếu cho ông Trump, rốt cuộc đã thất bại.

Thông tín viên Jean-Louis Pourtet tường trình từ Washington:

Thất bại hoàn toàn không gây ngạc nhiên. Kể từ khi Đại Cử Tri Đoàn được thành lập năm 1787, việc các đại cử tri phá thông lệ là rất hiếm khi xảy ra. Đại Cử Tri Đoàn là định chế tập hợp các đại biểu dân cử có trách nhiệm trực tiếp bầu tổng thống, các đại cử tri có nghĩa vụ tuân thủ sứ mạng đã được cử tri phó thác. Kết quả bầu tổng thống nhìn chung đã được quyết định sau cuộc bỏ phiếu toàn dân, việc bỏ phiếu của Đại Cử Tri Đoàn nhìn chung chỉ là một thủ tục mang tính hình thức.

Tuy nhiên, tình hình năm nay lại rất khác, do tư cách của người thắng cử bị rất nhiều chỉ trích, và cũng do đối thủ Hillary Clinton được nhiều cử tri ủng hộ hơn, hơn 3 triệu người so với Donald Trump. Đó là không kể đến các can thiệp có thể có của Nga vào cuộc tranh cử. Trong bối cảnh đó đã ra đời một phong trào yêu cầu đại cử tri thuộc các tiểu bang đã bỏ phiếu cho Donald Trump, rút lại sự ủng hộ đối với ứng cử viên này.

Một điều trớ trêu là : Cuối cùng đã có nhiều đại cử tri thuộc phe Dân Chủ rút lại sự ủng hộ đối với bà Clinton, hơn là đại cử tri phe Cộng Hòa. Donald Trump mất hai phiếu tại Texas, trong khi Hillary Clinton mất bốn phiếu.

Sau khi chính thức giành chiến thắng, ông Donald Trump đã khiêm tốn ra một thông cáo nói về một “thắng lợi áp đảo và mang tính lịch sử”, cho dù trong số 58 cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, xét về số lượng đại cử tri, ông Trump chỉ xếp hạng thứ 46. Nhà tỉ phú cũng cam kết sẽ là một tổng thống “mang lại sự đoàn kết”.

Trong một thông điệp trên Twitter, tổng thống tương lai thứ 45 của nước Mỹ gửi lời cám ơn đến những người ủng hộ, tuy nhiên ông Trump cũng kèm theo một lời chỉ trích cay độc nhằm vào báo giới, bị lên án là ‘‘đưa tin không chính xác và bóp méo sự thật”.

Trong bốn năm tới, các nhà báo làm việc tại Nhà Trắng ắt hẳn sẽ phải yêu cầu một khoản phụ cấp, vì phải tác nghiệp trong môi trường nguy hiểm.

……………………………………………………………….

Đầu Hàng Ở Biển Đông?
Nguồn:vietbao.com-20/12/2016 

Trần Khải

Đầu Hàng Ở Biển Đông?
ASEAN kinh hoàng khi tàu chiến Trung Quốc Nắn Gân tàu hải dương Mỹ… Khi Hải quân Trung Quốc tung hoành trên Biển Đông, hung hăng làm đủ thứ trò, thậm chí bắt cóc tàu ngầm robot của Mỹ… Thế là ASEAN kinh hoàng, Hà Nội khiếp vía.

Những câu hỏi hiện ra trên các diễn đàn quôc phòng: Tổng Thống Obama có cần phải mềm nhũn như thế chăng? Có bí ẩn gì không? Phaỉ chăng tin tặc TQ đã chôm được tờ giấy khai sanh huyền thoại của Obama đẻ trên đất Kenya, và thế là Obama cứ phải chiều chuộng Bắc Kinh? Tại sao các Đô Đốc Haỉ Quân Mỹ nói cứng rắn, nhưng TT Obama cứ phải nói rất nhẹ nhàng, khi cần hành động quyết liệt cũng không dám… thế là tàu chiến Hài Quân TQ vào tràn ngập Biển Đông.

Trong khi đó, Douglas H. Paal, Phó chủ tịch viện nghiên cứu Carnegie Endowment for International Peace, nói với báo New York Times rằng việc tàu chiến TQ bắt cóc tàu ngầm robot của Mỹ là hành vi xóa sổ thẩm quyền của Mỹ ở Biển Đông.

Không hiểu nổi vì sao Obama cứ mãi lùi ở Biển Đông.

Bởi vì như thế, cả thế giới đều thấy rằng Biển Đông là của TQ. Xong. Khỏi bàn nữa. Khỏi cần luật pháp gì hết.

Phải chăng Obama đã đầu hàng ở Biển Đông?

Không hiểu nổi… Trong khi đó, Mỹ liên tục lùi bước trước hỏa lực Không Quân Nga ở Syria… có gì bí hiểm chăng?

Trong khi đó, bản tin VOA ghi rằng Philippines hôm thứ Hai nói sẽ không “đi chệch khỏi” phán quyết của tòa án trọng tài quốc tế bác bỏ yêu sách chủ quyền của Trung Quốc đối với hầu hết Biển Đông, nhưng Manila phải xây dựng lòng tin đối với Bắc Kinh trước khi thảo luận về các vấn đề song phương “nhạy cảm”.

Trung Quốc đã bác bỏ phán quyết hồi tháng Bảy của Tòa án Trọng tài Thường trực tại La Haye sau khi tòa xác định Trung Quốc đã vi phạm quyền chủ quyền của Philippines bằng cách gây nguy hiểm cho tàu thuyền, việc đánh bắt cá và các dự án dầu khí của nước này.

Chính quyền trước của Philippines kiện Trung Quốc ra Tòa Trọng tài Quốc tế càng làm xấu đi mối quan hệ giữa Manila với Bắc Kinh. Tuy nhiên khi Tổng thống Rodrigo Duterte lên nhậm chức ngày 30 tháng 6, ông đã tìm cách gần gũi với Trung Quốc, đánh dấu một sự đảo ngược trong chính sách đối ngoại của đồng minh lâu năm của Mỹ.

Ông Duterte đã hạ giảm vai trò của phán quyết của tòa trọng tài. Trong các cuộc hội đàm tại Trung Quốc hồi tháng 10, ông Duterte nói phán quyết trên chỉ “đóng vai trò phụ”.

Hôm thứ Bảy, Tổng thống Philippines nói ông dẹp phán quyết sang một bên và sẽ “không áp đặt bất cứ điều gì lên Trung Quốc”.

VOA ghi rằng hôm thứ Hai, Bộ trưởng Ngoại giao Philippines Perfecto Yasay ra thông cáo giải thích rằng “việc khôi phục” quan hệ với Trung Quốc là một trong những ưu tiên của ông Duterte và chính phủ đang cố gắng xây dựng “lòng tin” với Trung Quốc.

Trong khi đó, bản tin RFI ghi rằng ngay sau khi Bắc Kinh công khai thừa nhận đã bố trí vũ khí trên các hòn đảo trong tay họ ở quần đảo Trường Sa, Việt Nam là một trong những nước hiếm hoi lên tiếng phản đối hôm 16/12/2016. Không chỉ thế, hình ảnh vệ tinh Mỹ còn cho thấy Hà Nội cũng tăng cường củng cố hạ tầng cơ sở trên một số thực thể mình kiểm soát.

Trả lời phỏng vấn của ban Việt Ngữ RFI, giáo sư Ngô Vĩnh Long, trường Đại Học Maine (Hoa Kỳ) cho rằng dù không rầm rộ, nhưng động thái của Việt Nam là tín hiệu cho thấy ý chí sẵn sàng đối phó với hiểm họa Trung Quốc trên Biển Đông.

Thái độ mềm yếu của TT Obama thực sự có ý nghĩa gì chăng?

Bản tin RFI viết, trích:

“…Bắc Kinh đã công nhận rằng các hành động của họ đúng là quân sự hóa Biển Đông.

Gs Ngô Vĩnh Long: Chiến lược tằm ăn dâu khó ngăn chặn

Câu hỏi mà nhiều người đặt ra là âm mưu quân sự hóa Biển Đông của Trung Quốc đã được biết đến từ lâu, ngay từ khi Bắc Kinh bắt đầu công việc bồi đắp đảo nhân tạo tại Trường Sa, thế nhưng tại sao không có ai ngăn chặn, đặc biệt là Mỹ?

Về vấn đề này, giáo sư Ngô Vĩnh Long, chuyên gia kỳ cựu về Trung Quốc và Biển Đông tại trường Đại Học Maine, (Hoa Kỳ) giải thích.

Ngô Vĩnh Long: Tôi nghĩ một phần là vì Trung Quốc sử dụng chiến lược “tằm ăn dâu” cho nên khó đối phó một cách triệt để và trực tiếp.

Dưới thời tổng thống Obama, Mỹ muốn cùng các nước trong khu vực và các nơi khác trên thế giới lập các hệ thống đa phương để dần dần siết Trung Quốc và buộc Trung Quốc phải hợp tác. Nhưng việc này cần thời gian, trong khi đó một số nước nhỏ một là ỷ lại hay là bị Trung Quốc mua chuộc nên cứ ì à, ì ạch.

Thêm vào đó thì các quan chức và chính phủ Trung Quốc rất lươn lẹo và xảo trá, làm cho nhiều người khó nhận thực ý đồ của Trung Quốc. Một ví dụ cụ thể gần đây nhất là, theo một bài báo của tờ New York Times ngày 15 tháng 12, thì cùng ngày bộ Quốc Phòng Trung Quốc đã ra một thông cáo thừa nhận là đã bố trí vũ khí trên các đảo nhân tạo. Nhưng thông cáo này so sánh những vũ khí đó như những chiếc “ná bắn đá” để tự vệ.

Vũ khí Trung Quốc tại Trường Sa đe dọa Việt Nam

Trong bối cảnh đó Việt Nam là một nước hiếm hoi đã rất cảnh giác trước ý đồ của Trung Quốc và đã nhanh chóng lên tiếng phản đối mạnh mẽ hành động được phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Việt Nam ngày 16/12 đánh giá là “đe dọa hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn, tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông”….”(ngưng trích)

Hôm Thứ Hai, chính thức, Donald Trump có hơn 270 phiếu cử tri đoàn, tổng cộng 304 phiếu, nghĩa là Trump là Tổng Thống sau Obama.

Hy vọng Trump giúp ASEAN cản bước TQ được chăng?

Đành chờ xem vậy. Nếu Trump đón tiếp Đức Đạt Lai Lạt Ma và sẽ thăm Hà Nội trong năm 2017, chúng ta hy vọng Trump có dư sức cứng rắn để đẩy lùi TQ ở Biển Đông.

Một cú điện thoạị với Đài Loan cho hy vọng rằng Trump không mềm yếu tí nào. Và hy vọng như thế.

………………………………………………………………

Trump, Xiạ, Và Putin
Nguồn:vietbao.com-20/12/2016 

    Vũ Linh

Trump, Xiạ, Và Putin
…đừng ai quên xiá vào chuyện các nước khác chính là nghề của Xiạ…

Dù thích hay ghét TT tân cử Trump, thì cũng phải nhìn nhận ông này đúng là… ông Thần, chuyên gây sóng gió, từ ngày ra tranh cử đến ngày được bầu. Chưa ai biết sau khi tuyên thệ sẽ như thấy nào.

Đối với khối cử tri không bầu cho ông, họ đang run lẩy bẩy. Run sợ vì đủ chuyện. Và tìm mọi cách để cản không cho ông làm tổng thống.

Chính trị ăn tiền nhất ngày nay là chính trị hù doạ, làm cho thiên hạ sợ. Bà Hillary khi ra tranh cử, tố ông Trump chỉ giỏi hù dọa, hết hù dọa nạn cướp bóc, hãm hiếp từ khối di dân lậu Nam Mỹ đến hù dọa khủng bố Hồi giáo, rồi hù dọa Trung Cộng đô hộ kinh tế Mỹ. Bà cho rằng đây là xuyên tạc, phản dân chủ, có tính ngu dân. Thế nhưng sau khi bà thua cuộc, thì đám đệ tử của bà lại mang sách lược hù dọa ra áp dụng.

Họ dọa di dân, bất kể Nam Mỹ hay Hồi giáo hay Ba Tàu, bất hợp pháp hay hợp pháp cũng vậy, sẽ bị TT Trump đuổi ra khỏi xứ hết. Không chừng mấy anh đen sống ở đây từ đời ông Washington cũng bị đuổi về Phi Châu hết luôn để nước Mỹ trở thành trắng tinh như bột gạo. Ngay cả vài anh đệ tử cấp tiến An-Nam-Mít cũng ké vào, hù dọa TT Trump sẽ đuổi dân tỵ nạn Việt về nước hết. Làm như thể TT Trump là Pol Pot xua hết dân Pnom Penh ra khỏi thành phố thời năm 75 vậy. Chưa hết, tay Trump này còn là phe đảng với tay ma đầu Putin nữa, ai biết được hay tai này sẽ làm chuyện hắc ám gì.

Chuyện tào lao vậy mà không thiếu người tin. Ngay sau khi tin ông Trump đắc cử, cả ngàn người ào ạt xuống đường biểu tình chống, đại đa số thấy có vẻ như di dân Nam Mỹ, còn lại là đám bạn bè trẻ cùng trường, cùng sở. Nhiều người khóc lóc ầm ĩ, nhiều người mặt đỏ gay không biết vì giận hay say rượu hay say ma túy, “nhất trí” không công nhận tân tổng thống, đòi đàn hạch dù ông này chưa nhậm chức. TV phe ta phỏng vấn vài anh chị hoảng hốt “bà mẹ già của tôi đang bị đau nặng nằm nhà thương chờ mổ, đang lo sợ không biết có bị trục xuất hay không”, hay một bà mẹ mếu máo “con gái nhỏ của tôi khóc lóc hỏi tôi mình có bị đuổi ra khỏi nhà không mẹ”,… Toàn là những tuồng cải lương rẻ tiền nhất, đạo diễn bởi những loại phóng viên TV tập sự.

Các trường đại học -không phải tiểu học đâu nhé- mở lớp trấn an tinh thần sinh viên đang hoảng hốt hơn mấy cô nữ sinh Gia Long sợ ma. Nhiều cuộc thi đã bị hủy bỏ vì sinh viên bị “chấn động tâm thần” bởi sự đắc cử của ông Trump, học không vào nên không thi cử gì được, phải đi biểu tình hò hét, hay nằm nhà hút chích cho tỉnh hồn. Sinh viên thời nay toàn là thứ mà dân Mỹ gọi là snowflakes, tức là hạt tuyết, chưa đụng đến đã tan ngay, câu “yếu như sên” của ta chưa diễn tả đầy đủ ý nghiã.

Giáo sư Fred Siegle của Manhattan Institute nhận định nước Mỹ bây giờ phân hoá đến độ vô kỷ luật giống như Pháp, với dân chúng xuống đường biểu tình, chống đối, than vãn, khiếu nại, khóc lóc bất cứ chuyện gì không vừa ý. Theo giáo sư, TT Obama đã thành công “Âu Châu hoá” nước Mỹ rồi.

Tinh thần thượng tôn dân chủ, tôn trọng ý dân qua bầu cử cũng biến mất khi cả vạn người không nhìn nhận kết quả bầu cử, bác bỏ tổng thống tân cử, chẳng khác gì chuyện vừa xẩy ra tại Gambia bên Phi Châu, khi nhà độc tài Jayah Jammeh hủy kết quả bầu cử sau khi nghe tin mình thua. Ông này cao siêu hơn bà Hillary nhiều: chẳng đòi đếm phiếu lại làm chi cho mất thời giờ, tốn tiền thuế của dân nghèo của ông, thẳng thừng tuyên bố “kết quả tôi thua là vô lý”, không thể xẩy ra được, có cái gì sai, hủy kết quả, cho lính đi đốt hết mấy thùng phiếu. Xong chuyện.

Trong khi cả TT Obama lẫn bà Hillary công khai cổ võ những chống đối, một người vì sợ gia tài 8 năm cầy cuốc thành công cốc, một người tiếc nuối công trình 30 năm may màn cửa Toà Bạch Ốc mà không có dịp xài.

Tất cả mọi phương cách, dù tuyệt vọng đến đâu, cũng được lôi ra thử nghiệm để tìm cách ngăn cản ông tổng thống mới.

Như đòi đếm phiếu lại. Cuộc đếm phiếu lại tại Wisconsin: tốn 3,5 triệu đưa đến kết quả ông Trump được thêm 131 phiếu. Chẳng có vấn đề gì với máy bầu cử, hay Nga xâm nhập phá rối gì hết. Tội cho đám cử tri thất chí bị bà Jill Stein gạt, đóng tiền cho bà này mua tên tuổi cho mình. Tại Michigan và Pennsylvania, toà án bác bỏ chuyện đếm phiếu lại vì không có lý do chính đáng, không có bằng chứng máy bỏ phiếu bị phá, và bà Stein tuyệt đối vô vọng thắng cử.

Thế là phe ta lại phải nghĩ cách khác. Hai cử tri đoàn của bà Hillary tại Colorado thưa ra toà, đòi bỏ luật bắt họ phải bỏ phiếu cho bà Hillary. Không phải họ không muốn bỏ phiếu cho bà Hillary đâu. Cái mánh của họ là nếu tòa cho phép họ không bỏ phiếu cho bà Hillary thì quyết định này sẽ mở cửa ngỏ cho một số lớn cử tri đoàn của ông Trump tại các tiểu bang khác có lý do hợp pháp để không bỏ phiếu cho ông Trump nữa. Không may cho họ, quan tòa quyết định họ bắt buộc phải bỏ phiếu theo ý dân, tức là theo kết quả bầu cử, chứ không phải theo ý cá nhân của họ.

Có một anh đại biểu của CH tại Texas, rùm beng tuyên bố tôi không thể bỏ phiếu cho Trump được vì lương tâm không cho phép, vì “tôi nghĩ ông Trump không xứng đáng làm tổng thống”. CNN vội vã mời anh ta lên làm tài tử chính ngay. Có một điểm anh này sai lầm hoàn toàn: thiên hạ đi bỏ phiếu cho ông Trump hay bà Hillary, chứ chẳng ai bỏ phiếu cho anh ta hết. Ngay cả cái tên của anh ta cũng chẳng thấy trên phiếu bầu nào. Người ta chỉ nhờ anh đại diện cho đa số dân của tiểu bang đi bỏ phiếu dùm, không ai bầu cho anh để anh bỏ phiếu theo lương tâm hay ý kiến của anh hết. Nếu anh thấy anh không đồng ý với đa số dân của tiểu bang, thì thái độ đúng đắn nhất để khỏi bị lương tâm cắn rứt là… từ chức, để tiểu bang bổ nhiệm người khác đi bầu thay thế anh ta. Chứ không phải tuyên thệ bỏ phiếu theo ý dân, rồi phản bội lời thề bầu theo ý riêng của mình, tự cao tự đại cho mình có lý hơn cả triệu dân Texas.

Cho đến nay, chỉ mới có một anh CH này phản đảng. Cần tới 37 anh cơ.

Thất bại với cử tri đoàn, lại phải nghĩ cách khác nữa: Putin! Phải rồi, Putin xiá vào chuyện bầu bán, giúp Trump thắng, phải điều tra. Ta thử coi lại diễn tiến của vấn đề.

1. Cả năm trước ngày bầu, cả nước rùm beng về vụ bà Hillary xài hệ thống emails cá nhân, không an toàn, có nguy cơ bị Nga, Tầu,… xâm nhập.

2. Bà Hillary khẳng định hệ thống emails của bà tuyệt đối an toàn, không thể bị tin tặc xâm nhập. Giám đốc FBI Comey khi điều tra emails của bà Hillary đã xác nhận không có dấu vết gì emails của bà đã bị thâm nhập, và kết luận của ông đã được bà bộ trưởng Tư Pháp đồng ý. Không truy tố bà Hillary gì hết.

3. Bất thình lình, Wikileaks xì ra cả chục ngàn emails, từ Ủy Ban Quốc Gia của đảng DC cho đến những trao đổi của ông John Podesta, giám đốc Ủy Ban Vận Động Tranh Cử của bà Hillary. Cả đám lo tìm dê tế thần. “Nhất trí” tố TT Nga Putin là thủ phạm, thâm nhập hệ thống emails, rồi xì ra công chúng qua Wikileaks. Nhưng chẳng đưa ra được bằng chứng nào. Thế rồi nội vụ cũng chìm xuồng trong những tuần cuối trước ngày bầu cử.

4. Ngược ngạo thay, tới phiên ông Trump tố khi thăm dò cho thấy ông có thể thua. Tranh luận lần thứ nhì, ông tuyên bố nếu thua, ông sẽ xem lại kết quả trước khi chịu thua. Ông lớn tiếng tố cáo chính quyền Obama có thể giúp bà Hillary gian lận phiếu. Dĩ nhiên TTDC nhao nhao sỉ vả ông Trump không tôn trọng ý dân, không biết Hiến Pháp, thiếu tư cách, không quân tử,…

5. TT Obama lên giọng ngay: “Không có cách gì một người nào có thể gian lận phiếu vì cách bầu bán của chúng ta hết sức phân tán -decentralized-. Từ xưa đến giờ chưa bao giờ xẩy ra và trong tương lai cũng không thể xẩy ra. Nói chuyện gian lận bầu bán là không nghiêm chỉnh”.

6. Nhưng rồi bà Hillary thua. Phe ta nổi cơn điên. Tất cả ý dân, Hiến Pháp, tư cách, quân tử gì gì đó đều liệng cống hết. Tìm đủ cách lật ngược thế cờ. Biểu tình rầm rộ chẳng đi đến đâu, đếm phiếu thất bại, dụ cử tri đoàn bỏ phiếu cho bà Hillary cũng không xong, thôi thì lôi cái hũ mắm gian lận bầu cử ra lại. Lôi Putin ra tế thần lại.

7. Báo phe ta Washington Post đi tiên phong, tung tin “theo vài viên chức CIA, TT Putin đã can thiệp vào cuộc bầu cử, với mục đích giúp ông Trump đắc cử”. Nên đọc cho kỹ: không phải báo cáo chính thức của CIA đâu, mà chỉ là tin hành lang do vài anh dấu tên xì ra thôi, không ai kiểm chứng và cũng không có bất cứ bằng chứng nào khác.

8. Ngay sau đó, TT Obama là người lật lọng đầu tiên. Sau khi khẳng định nói chuyện gian lận bầu bán là không nghiêm chỉnh thì bây giờ ông lại công khai tố Nga thâm nhập và lũng đoạn bầu cử, ra lệnh CIA điều tra khẩn cấp, tìm bằng chứng cụ thể.

9. Tin mới nhất của Washington Post, cả FBI lẫn bộ Nội An và Cơ Quan Tình Báo Quốc Gia -National Intelligence Office, là cơ quan phối hợp 17 cơ quan an ninh tình báo Mỹ- đều hỗ trợ CIA, nghi ngờ Putin chui vào quậy phá. Tất cả các xếp lớn của những cơ quan này đều do TT Obama bổ nhiệm và đang chờ ngày bàn giao cho người của ông Trump.

Tóm lại, ta thấy gì? Trước bầu cử, tức là trước khi ông Trump thắng thì “phe ta” khẳng định không có ai thâm nhập gì hết, đến khi Wikileaks xì ra cả chục ngàn emails, thì tìm cách hạ hỏa, giảm thiểu mức quan trọng, khẳng định chẳng ai lũng đoạn bầu bán, gian lận gì hết. Vụ Nga thâm nhập chìm xuồng.

Sau bầu cử, tức là sau khi ông Trump thắng, gió đổi chiều 180 độ. Ồn ào tố Putin thâm nhập tứ phiá, phá rối bầu cử, giúp Trump thắng, phải điều tra cho kỹ. Câu hỏi chưa ai trả lời: thế thì bây giờ có nên điều tra lại những emails của bà Hillary xem Putin có chui vào lấy tin gì không?

Tại sao lại lật ngược bàn cờ như vậy? Việc Putin thâm nhập đã biết trước, sao không cho điều tra ngay trước bầu bán để ngăn chặn, mà bây giờ, sau khi gạo đã thành cơm rồi mới la hoảng? Sao ỉm đi một thời gian, bây giờ khua chiêng trống rầm rộ lại? Để đạt mục đích gì?

TT Obama giải thích: ông không muốn làm to chuyện khi đó vì không muốn mang tiếng đứng về phe bà Hillary, ảnh hưởng đến cuộc bầu bán. Thưa tổng thống, ngài nói láo dở lắm! Ngài không muốn đứng về phe bà Hillary thì tại sao lại dùng máy bay Nhà Nước, tiền thuế dân đi khắp cả nước vận động cho bà Hillary?

Xin ngài cho tôi nói sự thật nhé:

Trước bầu cử, ngài không muốn làm to chuyện việc Putin thâm nhập phá bầu cử vì hai lý do: 1) không muốn đào xâu vấn đề emails bị Nga thâm nhập vì sẽ khiến thiên hạ thắc mắc Nga có chui vào hệ thống emails riêng của bà Hillary, lấy tin mật an ninh quốc gia hay không, có thể khiến tội bà Hillary nặng hơn; và 2) tin chắc bà Hillary thắng 100% nên không muốn đánh Putin quá mạnh, chừa chỗ cho bà tổng thống Hillary nói chuyện với Putin chứ.

Bây giờ thì bà Hillary thua đậm rồi thì hai lý do trên không còn ý nghiã nữa, mà bây giờ là lúc tìm đủ cách hạ TT Trump. Không đổi được kết quả bầu cử thì ít ra cũng hạ uy tín của ông ta, làm mất thế chính danh của ông ta.

Phải nói cho rõ. Việc ông Trump đắc cử coi như ván đã đóng thuyền, chẳng có cách gì cản được. Bây giờ mục tiêu chiến dịch tố Putin can dự chỉ cốt hạ uy tín TT Trump cho bõ ghét và bớt ấm ức thôi. Nhất cử lưỡng tiện, vừa tố ông đắc cử không chính danh vì thua số phiếu phổ thông, mà lại còn nhờ vào ngoại bang, vừa trói tay ông không cho ông xích lại quá gần với Putin, tạo khó khăn cho quan hệ Mỹ-Nga trong tương lai.

Chiến dịch mới này cũng không phải nhắm tố Putin xiá vào, giúp gian lận phiếu, tráo phiếu,… vì thực tế, các máy bỏ phiếu không có kết nối vào internet nên Putin không thể từ Nga xâm nhập vào máy bầu, tráo phiếu gì hết. Cái tội của Putin là đã xâm nhập vào các hệ thống tin tức, emails,… của đảng DC, của chính quyền Obama, của Ban Vận động của bà Hillary, và ngay cả của đảng CH và ban vận động của ông Trump. Rồi từ đó đánh phá, như xì ra những tin bất lợi cho bà Hillary, hay làm gián điệp, lén báo cho ông Trump biết các tin mật nội bộ DC, kế hoạch tranh cử của bà Hillary. Hay có thể tung tin thất thiệt -fake news-, phổ biến những chuỗi emails tuyên truyền, … ảnh hưởng đến suy nghĩ và quyết định của cử tri.

Phe DC tung ra chiêu bài ái quốc, chống ngoại bang, hô hoán Nga can thiệp vào chuyện nội bộ Mỹ là không thể tha thứ được, Mỹ phải có thái độ kiên quyết bảo vệ nước Mỹ. TT Obama dọa sẽ có hành động với Nga. Đảng DC bất thình lình lột xác, ái quốc hung hăng hơn Tea Party!

So sánh với thái độ trước đây, có thay đổi nhiều. Năm 2012, được hỏi ai là kẻ thù nguy hiểm nhất của Mỹ, thống đốc Romney trả lời: Nga. Bị TT Obama chế riễu “bác ơi, thức dậy đi, chiến tranh lạnh chấm dứt cách đây hơn hai chục năm rồi!”. Bây giờ thì hình như chiến tranh lạnh đang ở mức gay cấn nhất, cả đảng DC nhẩy dựng lên tố cáo Putin là kẻ thù số một, nguy hiểm nhất. Chuyện gì đã xẩy ra? Có hai giả thuyết. Một là TT Obama trước đây nói láo và chiến tranh lạnh chưa khi nào chấm dứt. Hai là TT Obama nói thật, chiến tranh lạnh chấm dứt 20 năm rồi, nhưng dưới thời đại của ông Nobel Hoà Bình hiền như bụt (hay nhát như cáy?), Putin đã làm tới, đại đế quốc Nga đã sống lại, và chiến tranh lạnh đã hồi sinh. Các đệ tử của TT Obama chọn giả thuyết nào?

Phe CH trong quốc hội bị dồn vào góc kẹt, cũng đành phải… ái quốc không kém, đòi điều tra cho rõ mọi chuyện.

Việc các cường quốc tìm cách xen vào chuyện nội bộ xứ khác để đánh phá hay lùng tin mật là chuyện đã có từ thời… Tần Thủy Hoàng. Anh nào cảm thấy kinh ngạc vì Nga đã lén tìm cách khuynh đảo bầu cử Mỹ chỉ là ngố hay giả dối. Cũng đừng ai quên xiá vào chuyện các nước khác chính là nghề của Xiạ, nổi tiếng từ lâu lắm rồi.

Nếu có trí nhớ tốt, thì ta cũng sẽ nhớ lại Trung Cộng đã đút lót bạc triệu cho TT Clinton và PTT Gore để giúp mấy ông này trong cuộc bầu tổng thống năm 1996. Chẳng những qua trung gian của tài phiệt Tầu hay Mỹ gốc Tầu như Johnny Chung, Charlie Trie, hay qua chùa Tây Lai Tự (Hsi Lai Temple, thành phố Hacienda Heights, quận Los Angeles, Calif.)… mà còn qua thẳng tòa đại sứ TC tại Hoa Thịnh Đốn với tiền từ quỹ cơ quan tình báo an ninh TC. Như vậy không phải là tìm cách thao túng bầu cử Mỹ thì là gì? Sao khi đó không thấy TTDC đòi điều tra? Hay là thao túng, giúp DC thì ok, còn giúp CH thì mới không chấp nhận được?

Việc Nga tìm cách săn tin, thâm nhập vào các hệ thống emails là chuyện dĩ nhiên, không cần điều tra cũng biết là có. Vấn đề là Nga đã thành công tới mức nào, đã biết được những tin gì, và đã khuynh đảo được tới đâu. Phải nói ngay, cho dù điều tra thì những câu hỏi này cũng khó có câu trả lời cụ thể. Không thể có chuyện vài ngày “điều tra” là các mánh mung đen tối nhất của cựu trùm KGB Putin lộ ra ngay.

Một câu hỏi lớn nữa: ví dụ như có bằng chứng Nga xiá vào cuộc bầu cử, rồi sao? Chuyện gì sẽ xẩy ra? Vài anh nhà báo gà mờ loan tin lếu láo là sẽ bầu lại. Dĩ nhiên không. Hiến pháp không cho phép. Hơn nữa, thực tế cũng không thể nào tổ chức bầu bán lại được. Lịch sử Mỹ -đúng hơn, lịch sử nhân loại- chưa bao giờ có chuyện bầu lại. Cùng lắm thì cũng như vụ đếm phiếu: tìm cách hạ uy tín của TT Trump thôi: không chính danh, được bầu nhờ Putin giúp phá bà Hillary. Ăn không được, phá cho hôi.

Tất cả những cố gắng tuyệt vọng của DC có vẻ cực kỳ nguy hiểm, không phải cho ông Trump, mà cho thể chế dân chủ Mỹ về lâu về dài. Từ giờ về sau, bất cứ ai được bầu làm tổng thống sẽ không còn được nhìn nhận, nể trọng gì nữa, mất hết uy thế, sẽ cực kỳ khó làm việc, và nước Mỹ sẽ ngày càng phân hoá. Chấp nhận kết quả bầu cử trở thành chuyện phe phái, tùy hỷ. Phe ta thắng thì ok, phe địch thắng thì không chấp nhận được. (18-12-16)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

………………………………………………………………..

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

tumblr hit counter