1.Donald Trump :"Nhân vật của năm 2016"(BBC).Một thời ‘Bình Dân Học Vụ'(DLB)3.Thoát nước và thoát người(VOA)

Donald Trump nhận danh hiệu “Nhân vật của năm 2016”

Nguồn:BBC-7/12/2016

 Ông Trump được tạp chí Time trao danh hiệu “Nhân vật của năm 2016”

Tạp chí Time hôm thứ Tư đã công bố ông Donald Trump là “Nhân vật của năm 2016” vì ông đã thắng cử ngoạn mục, một chiến thắng viết lại luật chơi chính trị và đưa ông lên làm người chèo lái một nước Mỹ chia rẽ.

Tổng thống đắc cử kết nối bằng điện thoại với chương trình Today của kênh NBC. Ông cho biết được nhận danh hiệu này là “một vinh dự rất, rất lớn”. Ông phủ nhận mình đã gây ra sự chia rẽ nước Mỹ và ca ngợi Tổng thống sắp hết nhiệm kỳ Barack Obama.

Nhà tỷ phú bất động sản, người chưa bao giờ giữ chức trong chính quyền và gây chấn động hệ thống chính trị chính thống của Mỹ khi đánh bại đối thủ đảng Dân chủ Hilary Clinton, đã được lên bìa tạp chí Time với lời tựa “Donald Trump: Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ chia rẽ”.

Tạp chí Time cho biết những nhân vật của năm, một danh hiệu được trao từ 90 năm nay, là những người “có ảnh hưởng lớn nhất, tích cực hay tiêu cực, đến các sự kiện của năm”.

“Vậy năm nay thì sao: tích cực hay tiêu cực?”, tổng biên tập Nancy Gibbs viết.

“Thách thức đối với Donald Trump là nước Mỹ bất đồng sâu sắc về câu trả lời …2016 là năm ông thăng tiến, 2017 sẽ là năm ông lãnh đạo, và cũng như tất cả các vị lãnh đạo mới đắc cử, ông có cơ hội thực hiện lời hứa và vượt mong đợi.”
Dân túy


Donald Trump cùng gia đình

Bà nói thêm, ông Trump được trao danh hiệu này vì ông “nhắc nhở nước Mỹ rằng sự mị dân sống nhờ vào tâm lý thất vọng, và sự thật cũng chỉ có sức mạnh nếu như những người nói lên sự thật được tin tưởng”.

Trump “đã trao sức mạnh cho một bộ phận cử tri ít được biết đến nhờ nói lên sự tức giận và công khai nỗi lo sợ của họ; và ông đã gây dựng văn hóa chính trị của ngày mai bằng cách phá tan văn hóa chính trị của ngày hôm qua”.

Ông Trump được chọn từ một danh sách đề cử gồm cả bà Clinton và Tổng thống Nga Vladimir Putin.

Bà Nancy Gibbs cho biết bà Clinton đứng thứ hai trong danh sách và việc bầu chọn ông Trump “khá đơn giản”.

Tạp chí này mời các độc giả bầu chọn người họ nghĩ xứng đáng được danh hiệu, nhưng quyết định cuối cùng là của các biên tập viên.

Những người khác có tên trong danh sách bầu cử gồm vận động viên thể dục dụng cụ Mỹ Simone Biles, ca sỹ Beyonce Knowles và CEO Facebook Mark Zuckerberg.

…………………………………………………

 Một thời ‘Bình Dân Học Vụ’Huy Phương Nguồn:danlambao.com-

Huy Phương (Danlambao) – …Tiểu sử của đảng chính thức nói ông có bằng cử nhân kinh tế, trình độ ngoại ngữ thì ghi rõ: “Anh văn B, Nga văn B.” Nhưng qua những bài diễn văn, người ta thấy ông thường cắm đầu cắm cổ vào giấy mà đọc, phát ra những câu nói như “Ma Dze in Việt Nam,” và mới đây là “Cờ-Lờ-Mờ-Vờ và Cờ-Lờ-Vờ,” thì thiên hạ có quyền nghi ngờ những bằng cấp “tại chức” và trình độ học thức “bình dân học vụ” rất “lờ-mờ” của ông…

*

Bỏ qua những chuyện “công, tội, khen, chê” của những nhà viết sử dành cho giáo sĩ Alexandre Rhodes, chúng ta phải công nhận chữ Quốc Ngữ (tiếng nước ta) được thành hình là do công lao của ông.

Vào năm 1651, ông cho in cuốn từ điển Việt-Bồ Đào Nha-Latin (Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum) dựa trên các ký tự tiếng Việt của những giáo sĩ người Bồ Đào Nha và Ý trước đó. Có thể coi đây là sự kiện đánh dấu sự ra đời của chữ Quốc Ngữ. Về cách phát âm thì:

1-Những nguyên âm như chữ a, i, u, o, e thì đọc nguyên.

2-Những phụ âm như chữ s, r, m, b, p, đọc theo cách đọc của alphabet là et-sờ, er-rờ, em-mờ, bê, pê.

Nhưng theo kiểu sáng tạo của phong trào “Bình Dân Học Vụ” thời Việt Minh (1945) thì những chữ phụ âm, học sinh phải đọc là sờ, rờ, mờ, lờ, pờ (hay phờ-ph): “bờ-a-ba,” “mờ-a-ma, ” cờ-a-ca, sắc cá…”

“Bình Dân Học Vụ” là phong trào xóa nạn mù chữ trong quần chúng do chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (thời Việt Minh) phát động từ năm 1945. Vì có đến 95% dân chúng Việt Nam mù chữ, các lớp bình dân học vụ được mở khắp ngang cùng ngõ hẻm, tối tối, nam phụ lão ấu, ai “mù chữ” cũng thắp đèn đến lớp học, được mở ra trong các đình, chùa, miếu… Cũng vì “Bình Dân Học Vụ” học đêm, thời này đã có câu ca dao thời đại:

“Bình dân! Khổ lắm anh ơi!
Không đi thì dốt, đi thời bụng to.”

Năm 1945, người viết bài này mới lên 8 tuổi, còn học lớp Nhì (lớp 4) trường làng, nghĩa là đã biết đọc biết viết. Chúng tôi được phân công kiểm soát các o, các mụ đi chợ xem họ có biết chữ hay không? Để khuyến khích và kiểm soát việc chống nạn mù chữ của dân làng, đầu các con đường vào chợ đều có những trạm gác và những rào cản, làm bằng một thân tre bắc ngang ngõ vào chợ. Ai đến đó, đọc được chữ “a,” chữ “bờ,” chữ “cờ” thì chúng tôi mở cây tre chắn lên cho vào chợ. Thật ra đây chỉ là một chuyện kiểm soát tượng trưng, hình thức, vì nhiều bà đã vào bày hàng trong chợ từ sớm khi chúng tôi còn ngủ, hay khi người ta cần bán nải chuối, mớ rau để lấy tiền mua thức ăn về nhà, ai mà nỡ “cấm chợ, ngăn sông!” Do đó, ai “mù chữ” thì đứng chờ hay năn nỉ, khi không có người lớn đứng đó thì chúng tôi làm lơ cho qua.

Ban vận động “Bình Dân Học Vụ” đó đã đặt những câu có vần điệu cho dễ nhớ mặt chữ. Các bạn để ý các phụ âm ta vẫn thường đọc là “tê” được đọc là “tờ,” “en-lờ” được đọc là “lờ.”

– “i, t (tờ), có móc cả hai.
i ngắn có chấm, t (tờ) dài có ngang;

– e, ê, l (lờ) cũng một loài.
ê đội nón chóp, l (lờ) dài thân hơn;

– o tròn như quả trứng gà.
ô thì đội mũ, ơ thời thêm râu.”

Ngày ấy dân tiểu tư sản thành thị thường dùng thành ngữ trình độ “Bình Dân Học Vụ” hay chữ “i-tờ-rít” để nói về những người dốt nát, ít học, thành phần cán bộ Việt Minh “răng đen mã tấu.”

Cả nước dưới thời Pháp thuộc hay miền Nam VNCH, học sinh miền Nam không dùng cách đọc “mờ-cờ-bờ.”

Hai câu “ca dao” khá tếu sau đây theo cách đọc của miền Nam, mà ngay từ hồi nhỏ chúng tôi đã thuộc nằm lòng là:

N K M H U Ơ (Anh ca em hát u ơ )
M K N H N R Q M (Em ca anh hát anh rờ cu em)

Hai câu này sẽ trở thành vô nghĩa khi nó đọc theo lối “Bình Dân Học Vụ” thời Việt Minh và sau này là Cộng Sản miền Bắc:

Nờ Kờ Mờ Hờ U Ơ
Mờ Kờ Nờ Hờ Rờ Cu Mờ

Mới đây xảy ra chuyện liên quan tới lối phát âm Lờ Cờ Bờ, là trong một cuộc hội nghị kỷ niệm 50 năm của Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (The Asian Development Bank- ADB), ông thủ tướng CSVN đã phát biểu những câu nói mà thiên hạ ngơ ngác hoàn toàn không hiểu ông nói gì!

Câu nói của ông Nguyễn Xuân Phúc trên diễn đàn ADB như sau:

– “Mong ADB tiếp tục hỗ trợ, đồng hành cùng chính phủ Việt Nam trong khuôn khổ hợp tác của khu vực như tiểu vùng Mekong, ACMRCS, Cờ-Lờ-Mờ-Vờ và Cờ-Lờ-Vờ về kết nối các nền kinh tế, hạ tầng giao thông, giảm nghèo bền vững và ứng phó với biến đổi khí hậu.”

Ông Nguyễn Xuân Phúc tập kết ra Bắc từ năm 1966 khi 12 tuổi (ông sinh năm 1954). Sau năm 1975, đảng đưa ông trở về quê cũ là đất Quảng Nam, có lẽ ông có chuyên môn kinh tế, sơ khởi cho ông làm chức vụ “cán bộ ban quản lý kinh tế.” Đây là thứ cán bộ, như sau năm 1975, chúng ta thường thấy xe khách dồn cục ở các trạm kinh tế, để mấy ông cán bộ xét hàng, nắn bóp thân thể người đi buôn, bắt đóng thuế, hay tịch thu gạo, thịt, đường của dân đi buôn hàng chuyến. Từ đó ông len được vào Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản, leo lên tới chức phó thủ tướng rồi thủ tướng.

Tiểu sử của đảng chính thức nói ông có bằng cử nhân kinh tế, trình độ ngoại ngữ thì ghi rõ: “Anh văn B, Nga văn B.” Nhưng qua những bài diễn văn, người ta thấy ông thường cắm đầu cắm cổ vào giấy mà đọc, phát ra những câu nói như “Ma Dze in Việt Nam,” và mới đây là “Cờ-Lờ-Mờ-Vờ và Cờ-Lờ-Vờ,” thì thiên hạ có quyền nghi ngờ những bằng cấp “tại chức” và trình độ học thức “bình dân học vụ” rất “lờ-mờ” của ông.

Ví dụ như tên các tổ chức quốc tế như NATO (Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương) hay IOM (Tổ Chức Di Dân Quốc Tế) khi đọc phải dùng tiếng Anh hay một sinh ngữ thông dụng, chứ không thể đọc “Nờ-A-Tờ-O” hay “I-O-Mờ” thì người nghe cũng phải trố mắt ra. Mặt khác, trong bản văn, thư ký soạn diễn văn có thể viết tắt LHQ, nhưng ông thủ tướng phải biết để đọc nguyên chữ là Liên Hiệp Quốc, chứ không thể ngu đến mức đọc là “Lờ-Hờ-Cu” được. Hơn 41 năm ở hải ngoại này, tôi chưa nghe ai đọc VNCH là “Vờ-Nờ-Cờ-Hờ” cả, đó chính là trình độ học vấn.

Trong bài diễn văn của ông thủ tướng, cũng vì chủ quan “tại chức” ông đã không đọc trước, và người nào soạn diễn văn cho ông cũng ác độc, ông không hiểu những chữ viết tắt CLMV hay CLV là gì, nên đành đem cái trình độ “Bình Dân Học Vụ” (bờ-dờ-hờ-vờ) của ông ra mà giải quyết nhanh, gọn. Thay vì đọc nguyên chữ Cambodia-Laos- Myanmar-Vietnam hay Cambodia-Laos-Vietnam, vì không biết, nên ông phát ngôn đại là “Cờ-Lờ-Mờ-Vờ và Cờ-Lờ-Vờ” cho xong.

Trên Facebook nhiều vị đã ra sức bênh vực cho bài diễn văn của người cầm đầu chính phủ (Cờ-Hờ-Xờ-Hờ-Chờ-Ngờ-Vờ-Nờ) CHXHCNVN, nhưng theo tôi, ở Việt Nam bây chừ, chuyện này cũng thường thôi! Mới đây có chuyện một ông hiệu trưởng ở Sóc Trăng bị khiển trách vì cho một học sinh trình độ lớp 1 ngồi nhầm ở lớp 6.

Trong trường hợp ông Nguyễn Xuân Phúc ngồi nhầm chỗ, quý vị định khiển trách ai đây?

06.12.2016

Huy Phương
danlambaovn.blogspot.com

………………………………………………………..

Thoát nước và thoát người
Nguồn: VOA/Blog -06.12.2016

 Phạm Chí Dũng

Người biểu tình xuống đường tại Hà Nội với biểu ngữ phản đối công ty Đài Loan Formosa Plastic thải chất độc ra biển làm cá chết hàng loạt tại các tỉnh miền Trung, ngày 1/5/2016.

“Cái mà các quan ở Việt Nam đang lo nhất là không biết số phận tương lai của các con cháu họ đang ở Mỹ sẽ như thế nào? Số tài sản đã bòn rút được từ bấy lâu nay có sẽ được an toàn ở Mỹ hay không? Nếu không thì sẽ phải mang đi đâu, làm cách nào mà mang đi?”. Đó là một trong vô số những câu hỏi đáng chú ý được đặt ra trên mạng xã hội sau khi Donald Trump đột nhiên xuất hiện trên bầu trời chính trị Hoa Kỳ. Nhưng ngay lập tức, những câu hỏi đó đã được nhiều độc giả hưởng ứng rộng rãi.

Phun thẳng vào mặt người

Trong những tháng cuối năm, bão liên tiếp đổ bộ vào đất liền đã khiến Hà Nội, Sài Gòn và cả những đô thị khác bị ngập nặng. Ngoài đoạn ca từ được chế “Mùa mưa này về trên quê ta, khắp đất trời nước ngập bao la…”, tình hình úng ngập còn được phản ánh qua nhận định của dư luận xã hội: Từ gần 100 điểm bị ngập theo thống kê không chính thức, giờ đây Sài Gòn chỉ còn một điểm ngập duy nhất – ngập toàn thành phố!

Hà Nội cũng chẳng có gì sáng sủa hơn.

Dòng người ken đặc dầm mình trong mưa lớn mà không có lấy một lối thoát giao thông. Nhưng không phải chỉ người mà đến nước cũng chẳng thoát được. Tại nhiều địa điểm ở Hà Nội và Sài Gòn, người dân ca thán rầm trời về chuyện nước ở đâu từ trong lòng đất bất thần bắn vọt lên. Lời giải thích đơn giản nhất mà đến một đứa trẻ cũng biết: không còn chỗ nào để thoát, nước bẩn luần quần trong lòng đất, tích lại đến mức không thể nén hơn được nữa, rồi cứ thế phun thẳng vào mặt người trên mặt đất, phun lên ở bất cứ chỗ nào mặt đất không còn thể ngăn chặn.

Một bi kịch vĩ đại. Thành quả của con người là xây dựng đô thị mới, nhưng lại đẻ ra hậu quả khi làm thay đổi định dạng nguyên sơ và cân bằng của tự nhiên. Sau ba chục năm “mở cửa”, Việt Nam đang phải trả giá quá đắt vì chủ nghĩa tư bản hoang dã và thói tiền chạy trước quy hoạch.

Nói như nhà viết kịch Anh Bernard Shaw từ tận thế kỷ 19, thiên nhiên tất yếu phải trả thù xã hội loài người. Hai thế kỷ sau đó, định luật thủy động học lại luôn hàm chứa hiệu ứng tức nước vỡ bờ.

Tức nước vỡ bờ

Tức nước vỡ bờ lại giống như một nghiệp chướng hiện hình rõ hơn bao giờ hết trên mảnh đất của hàng triệu dân oan đất đai, hàng trăm ngàn nạn nhân môi trường và đủ loại nạn nhân nhân quyền khác.

Tức nước vỡ bờ đã lồ lộ trong phong trào biểu tình của vài chục ngàn ngư dân – giáo dân miền Trung phản đối Formosa và cũng phản đối luôn cả chính sách tăng trưởng quá thực dụng lẫn thói ăn bẩn bao che từ trên xuống dưới của chính quyền dành cho Formosa.

Nếu xem phong trào biểu tình miền Trung là tiêu biểu nhất từ sau thời “cách mạng Thái Bình năm 1997”, hình ảnh tiêu biểu không kém là hàng rào cảnh sát cơ động đã vỡ nát khi đám đông biểu tình tràn qua, cùng nhiều cảnh sát phải cởi áo, vứt nón bỏ chạy. Hình ảnh này là quá trái ngược với tình hình trước đó khi giới công an trị còn luôn đe dọa “sẽ bắt nhốt hết” đối với những người biểu tình không còn biển để sinh sống.

Rõ là những tiểu đoàn cảnh sát cơ động, và cả quân đội nữa, đã không thể nào đối kháng với lòng dân. 41 năm sau ngày “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, chưa bao giờ lòng dân sôi sục phản kháng chế độ cầm quyền như lúc này.

Chẳng khác chút nào lịch sử hưng thịnh – suy vong của các triều đại phong kiến ở Việt Nam, các chế độ không biết dựa vào lòng dân đều đến hồi cáo chung khi phải dựa vào cảnh sát và quân đội để đàn áp nhân dân. Nhưng chính vào lúc đó, số phận giới quan lại, quan chức lại trở nên hết sức mong manh, và không thiếu gì bằng chứng lịch sử cho thấy người dân dã nổi lên và trả thù những kẻ đã bóc lột và đàn áp mình như thế nào.

Hiện tình cũng vậy, không hề khác. Dân không còn lối thoát và tiếp đó quan chức cũng thế.

TPP chỉ là “chuyện nhỏ”. Cho dù tân Tổng thống Donald Trump có thẳng tay cắt bỏ hiệp định này hay không và khiến kinh tế Việt mất đi cái phao cứu sinh cuối cùng, không vì thế mà giới quan chức Việt Nam nghèo đi chút nào.

Tâm lý “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi” đã phổ biến trong giới quan chức Việt Nam nhiều và sâu đến nỗi nếu có nổ thêm một vụ Formosa nữa, những kẻ đó cũng vẫn hành xử y như đã làm, mặc xác lớp dân đen.

Mối quan tâm còn lại của giới quan chức chỉ là với tất cả của nả ăn chặn, tích góp được, họ sẽ phải làm sao để khiến đống của nả ấy không bị giảm sút? Phải làm gì để số của nả ấy không những được an toàn mà còn được nhân lên gấp bội?

Không chốn nương thân

Nhưng những toan tính trên của lớp quan chức ăn của dân không chừa thứ gì vẫn chỉ có đôi chút giá trị trong quá khứ gần, với nước Mỹ là một trong những miền đất an toàn nhất và thậm chí còn làm cho quan chức Việt hy vọng vào một cơ chế “tị nạn chính trị” nếu tình hình trong nước “có biến”. Còn ngay trong hiện tại, một nước Mỹ thời Trump bị quá nhiều người thiếu tin tưởng và còn bị dự báo là bất định thì làm sao có thể giang tay che chắn cho lớp quan chức tị nạn chính trị, làm sao có thể lo cho hậu vận cái đống của nả tham nhũng của giới quan chức Việt?

Đống của nả ấy lại đội lên đến 19 tỷ USD chuyển từ Việt Nam ra nước ngoài riêng trong năm 2015, còn tổng cộng một chục năm qua đã lên đến 81 tỷ USD, gần bằng số tiền ODA mà Việt Nam đã vay mượn.

Bài học nhãn tiền từ chiến dịch “Săn Cáo” của Tập Cận Bình đã lồ lộ: nhiều quan chức tham nhũng Trung Quốc tìm nơi ẩn náu tận Mỹ mà còn bị lôi về và bị tống giam thẳng cánh.

Lồ lộ trên website của Interpol là 160 người bị Trung Quốc truy bắt vì “gian lận”, chưa kể đến các “lệnh truy nã đỏ” không được công bố rộng rãi. Chỉ riêng năm 2015, Bắc Kinh đã phát 100 “lệnh truy nã đỏ”. Một trong những khía cạnh của chiến dịch bài trừ tham nhũng do chủ tịch Tập Cận Bình điều hành từ bốn năm nay, là chiến dịch Skynet với mục tiêu hồi hương các nghi phạm tham nhũng bỏ trốn ra nước ngoài. Theo Tân Hoa Xã, 409 nghi phạm trốn ở nước ngoài đã được đưa về Trung Quốc vào tháng 09/2016.

Tất cả đều có thể được lặp lại ở Việt Nam, nhẹ nhàng nhất là tương lai “cải cách thể chế”, nhưng trầm kha hơn hẳn là “có biến”.

Không có chế độ vĩnh viễn, chỉ nhân dân luôn tồn tại và trở thành chứng nhân lịch sử. Giới quan chức Việt đang phải đối mặt ngày càng gần kề cái tương lai “lấy dân làm gốc” như thế.

Ngay sau khi Trump thắng cử, nghe nói một số quan chức đại gia đã tính đường chuyển con cái mình từ Mỹ sang Canada, cho dù phải tốn kém rất nhiều tiền. Đại sứ quán và Lãnh sự quán Canada ở Việt Nam bất thần ken đặc dòng người lên đến vài trăm, xếp hàng vạ vật từ chiều hôm trước đến sáng hôm sau chỉ với ước mong xin được visa đi du học.

Một số quan chức đại gia khác cũng đang tính đường “di tản” sang châu Âu, thay vì Hoa Kỳ như kế hoạch đã định liệu…

Nước không thoát được, dân không lối thoát và rất có thể đến thời đám quan chức muốn chạy làng cũng chẳng còn nơi nào để thoát.

* Blog của nhà báo Phạm Chí Dũng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

…………………………………………………………………….

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

tumblr hit counter