1.Lời dạy chấn động..(GS-Tùng Nhật Vân)2.Câu chuyện triết lý–3.Nước mắt mẹ già-(T.M.Ngô Tằng Giao)

FW- Lời dạy chấn động của Giáo sư giảng viên ĐH: Nếu Trung Quốc có đại biến, hãy đứng về phía chính nghĩa
Hue Pham to me

>> Lo lắng sinh viên của mình khi tốt nghiệp sẽ bị ô nhiễm trong xã hội đầy biến động, một giáo sư giảng viên ĐH đã có đã có lời dạy đầy trách nhiệm đối với học trò của mình.

Tùng Nhật Vân

>> Giáo sư Tùng Nhật Vân và bài phát biểu được nhiều người tâm đắc. (Ảnh: Internet)
>>
>> Gần đây, bài diễn văn trong lễ tốt nghiệp khóa học của giáo sư Tùng Nhật Vân, giảng viên của trường Đại học Chính trị và Pháp luật Trung Quốc đã dấy lên một cơn sóng lớn và được truyền tải mạnh mẽ trên các trang mạng xã hội.
>>
>> Bài diễn văn của ông cũng nhận được sự ủng hộ của rất nhiều xí nghiệp gia, cũng như các chuyên gia học giả.
>>
>> Bà Vương Anh, tổng giám đốc của một công ty quản lý đầu tư ủy thác mua bán ở Bắc Kinh bày tỏ sự xúc động đối với bài viết này: “Tôi nguyện sẽ cố gắng hết khả năng của mình để cho nhiều người hơn nữa có thể đọc được bài diễn văn này, cũng là vì tấm lòng của các bậc phụ huynh, nhà giáo đại học hôm nay muốn dùng tâm trạng nặng nề như vậy để tiễn đưa học trò và con em mình tiến nhập vào xã hội mà buồn bã. Rất buồn bã”.
>>
>> Tào Tư Nguyên, tổng tài của trung tâm nghiên cứu khoa học xã hội Bắc Kinh cũng trích dẫn một câu nói trong bài diễn văn của giáo sư Tùng Nhật Văn để bày tỏ sự tán thành và ủng hộ đối với bài viết:“Thầy hy vọng, khi những con sóng lớn ập đến, các em hãy chọn đứng về phía lý trí, đứng về phía văn minh”.
>>
>> Viên Vĩ Thời, giáo sư của trường đại học Trung Sơn, Quảng Châu cũng đáp lại đối với bài viết này, cho rằng đây là lời răn mà mỗi một người đều nên ghi nhớ kỹ. Lưu Hải Ảnh, học giả nghiên cứu kinh tế bày tỏ, đây là yêu cầu rất thấp, đồng thời cũng là yêu cầu rất cao.
>>
>> Một nhân viên tư pháp có nick là “Năm tháng u buồn” của một hãng truyền thông nào đó ở Tứ Xuyên cũng cảm thán:
>>
>> “Trên đời này có người thầy như vậy, mới khiến cho người ta cảm thấy đất nước này vẫn còn có một tia hy vọng. Thật sự mong sao ngày trước khi tốt nghiệp, cũng có người có thể căn dặn những lời như vậy bên tai chúng tôi, chứ không phải là một bộ những thứ đại loại như đạt được thành công trên con đường học vấn, sau khi đầu óc chứa đầy những điều của chốn quan trường mà đến ngày hôm nay một câu cũng chẳng muốn nghĩ đến”.
>>
>> Dưới đây là toàn bộ nội dùng của bài diễn văn…
>>
>> Các em học sinh thân yêu!
>>
>> Hôm này là ngày vui mừng của các em, là ngày lễ thành nhân của các em, là ngày mở đầu một cuộc đời mới của các em.
>>
>> Các em đội trên đầu một vòng nguyệt quế và khoác trên mình bộ lễ phục tốt nghiệp thật trang trọng, điều đó biểu thị rằng các em đã trở thành “học sĩ”. Trong ngôn ngữ truyền thống Trung Quốc, trở thành “sĩ”, đó chính là đã đạt được một loại thân phận khác với mọi người. “Gặt hái được vị trí cao trên con đường học vấn gọi là sĩ”, “người dùng tài trí gọi là sĩ”.Sĩ có các loại, những “học sĩ”, chính là tư cách dùng học vấn và tài trí mà đạt được “sĩ”, nhận được sự tôn trọng của mọi người.
>>
>> Vậy nên, thầy chân thành chúc mừng các em, chúc mừng các em mười mấy năm theo đuổi việc học cuối cùng đã thành tựu! Hôm nay các em tốt nghiệp bước ra khỏi cánh cổng nhà trường, ngày mai chính là buổi lễ tựu trường nơi “trường đại học” bên ngoài xã hội. Đời người chính là lần lượt tốt nghiệp và tựu trường tiếp nối nhau như vậy, nhưng mà, chỉ có lễ tốt nghiệp và khai giảng lần này là bước ngoặt quan trọng nhất của đời người.
>>
>> So với cuộc hành trình dài đằng đẵng từ nay trở về sau, thì cuộc sống học tập ngày trước của các em chỉ là giai đoạn học tập mà thôi, so với vở kịch lớn của đời người sắp khai diễn mà nói, cuộc sống học tập trước đó chỉ là mở màn mà thôi.
>>
>> Xã hội mà các em sắp phải bước vào này, là một vũ đài nhân sinh phong phú và đặc sắc, các em sẽ ở đó thực hiện giá trị của mình, tận hưởng đời người của chính bản thân các em. Nhưng đồng thời, nó cũng là nơi giang hồ hiểm ác, vũng lầy ô trọc.
>>
>> Giang hồ này hiểm ác đến nỗi không thể nào mà lường trước được, vượt xa cả hết thảy những gì các em có thể tưởng tượng. Các em từ nay lăn lộn nơi giang hồ, cũng chính là giống như ngày đầu tiên các em đến trường vậy. Giang hồ này một lần nữa tạo nên sức mạnh của các em, các em có thể còn không thể nhận định đầy đủ được. Các em ngày hôm này sẽ xông vào mà không cần ngoảnh đầu lại nhìn, nhưng lại không biết được nó có nghĩa là gì.
>>
>> Mấy ngày hôm nay, các em mang theo tâm trạng xúc động, ưu lo, đều đang mơ ước về một tương lai xán lạn, về một đời người tốt đẹp của mình. Những gì các em nghe được, đều là những lời chúc phúc, kỳ vọng căn dặn đủ điều.
>>
>> Nhưng là một phụ huynh, là một người thầy, là một người hướng nghiệp của các em, tôi lại mang trong tâm mấy phần thấp thỏm, chỉ có thể nói mấy lời khuyến khích thích hợp với đại đa số các em trước lúc chia tay.
>>
>> Thời đại Tiên Tần có một nhà tư tưởng tên là Dương Chu, vì cảm xúc với đời người trắc trở trùng trùng, trong trắc trở vẫn còn trắc trở nữa, thế là lớn tiếng khóc òa lên. Nguyễn Tịch là một trong “Trúc lâm Thất hiền” cũng từng đối mặt với con đường trắc trở chông gai, lớn tiếng khóc mà quay trở về.
>>
>> Nhân sinh nhiều trắc trở, đây là số mệnh của con người. Đời người chính là vô số lần phải đưa ra sự lựa chọn. Từ sự lựa chọn mục tiêu cuối cùng của cuộc đời, để rồi hoạch định phương hướng phát triển to lớn, cho đến sự lựa chọn của mỗi một tình tiết nhỏ trong cuộc sống thường ngày, bước ra khỏi sự lựa chọn từng bước một. Sự lựa chọn của các em sẽ cấu thành nên một đời của các em.
>>
>> Một đời chân chính, hay là một cuộc đời sai lầm
>>
>> Ngày trước, phụ huynh, xã hội, nhà trường gần như đã hoạch định ra tất cả mọi điều tốt nhất cho các em. Từ nay trở đi, các em cần phải tự mình lựa chọn con đường sống của các em.
>>
>> Con đường nhân sinh chỉ có thể tự mình đi tiếp mà thôi, không có chỗ nương tựa, không có người dẫn dắt. Dù cho các em cứ mãi bị đường đời xô đẩy, thì đó cũng là sự lựa chọn của các em.
>>
>> Jean-Paul Sartre, nhà triết học hiện sinh nổi tiếng một thời từng sống ở Trung Quốc vào những năm 80, hiện giờ rất ít người còn quan tâm đến, nhưng ông có một câu nói vẫn cần được nhắc tới: “Cuộc đời chính là tự bản thân ta lựa chọn”. Lựa chọn cuộc đời vốn là việc của tự mình, hơn nữa cần phải chịu hết thảy trách nhiệm đối với sự lựa chọn của bản thân.
>>
>> Trên thế giới này, mỗi một con người đều là độc nhất vô nhị. Giá trị của các em ở thế gian này, chính là ở chỗ khác biệt giữa các em với mọi người. Vậy nên, sự lựa chọn quan trọng nhất của mỗi một người, là phải trở thành chính bản thân các em.
>>
>> Các em đừng có thấy người khác nằm mơ thì các em cũng theo đó mà nằm mơ, bị người khác ảnh hưởng giấc mơ, từ đó mà mơ cùng một loại giấc mơ giống như người khác. Mỗi một người đều có giấc mơ của bản thân mình.
>>
>> Cần phải lựa chọn trở thành chính bản thân các em, có nghĩa là không ngừng mà vượt lên bản thân mình. Các em cần phải không ngừng mà tìm lại chính mình, hỏi lại chính mình, dựng lập tiêu chuẩn cao nhất cho mình, theo đuổi cảnh giới cao nhất cho mình. Cuộc đời chúng ta cùng chung một nhịp thở với vận mệnh của xã hội này.
>>
>> Một thế hệ có vận mệnh của một thế hệ. Thế hệ này của các em đã từng có một tuổi thơ và tuổi trẻ bình lặng, nhưng tương lai của các em có thể sẽ phải đối mặt với những biến cố và cải cách to lớn của xã hội Trung Quốc.
>>
>> Nếu như các em chú ý tới động thái của xã hội, thì có thể nhìn thấy được ở nơi chân trời xa xôi kia đang tích tụ những đám mây đen, có thể nghe được gió bão đang nỗi lên trong những đám mây đen ấy.
>>
>> Những ai nhạy cảm đều có thể nhìn thấy, gió mây biến đổi thất thường, sóng ngầm rung chuyển, con đường phía trước khó mà lường trước được.
>>
>> Từng có một vị giáo sư của trường đại học Bắc Kinh khi hướng về phía các sinh viên đọc diễn văn trong buổi lễ tốt nghiệp đã đưa ra mấy vấn đề nghiêm túc với các học trò của mình: Bin Laden rốt cuộc là phần tử của chủ nghĩa khủng bố, hay là thánh đồ tử vì đạo thiêng liêng? Kim il Sung rốt cuộc là tên lưu manh hay là nhà chính trị vì nhân dân vì đất nước? Snowden rốt cuộc là kẻ phản quốc hay là vệ sĩ bảo vệ nhân quyền? Mọi người đều đã biết câu trả lời của vị giáo sư này.
>>
>> Các em sẽ trả lời mấy câu hỏi này như thế nào đây? Theo thầy thấy, nếu như trong câu hỏi thứ 3 có nghi hoặc thì còn có thể bỏ qua, nhưng 2 câu hỏi trước suy cho cùng vẫn là câu hỏi, bản thân nó chính là vấn đề lớn khiến người ta lo lắng.
>>
>> Đối mặt với những biến cố lớn có thể xảy đến của xã hội, các em sẽ lựa chọn như thế nào?
>>
>> Nữ sĩ Long Ứng Đài trong tác phẩm “Sông lớn biển lớn-1949″, đã ghi chép lại sự lựa chọn của vô số người ngay trong một khắc đó: Đi hay là không đi? Đi, là một cuộc đời; mà không đi, cũng là một cuộc đời. Bi kịch của vô số người chính là bắt đầu từ sự lựa chọn được đưa ra ngay trong một khắc đó.
>>
>> Đất nước đã đi một đoạn đường vòng, đối với các em mà nói, chính là đã hủy hoại đi một đời. Đối diện với một số người bình thường ở trong hoàn cảnh bất đắc dĩ bị vận mệnh cuốn theo ấy, Long Ứng Đài nói một cách cảm khái: “Một giọt nước, làm sao mà biết được hướng đi của dòng chảy lớn?”.
>>
>> Nhưng thầy nghĩ, các em là những sinh viên tốt nghiệp của trường đại học Chính trị và Pháp luật, là học sĩ tốt nghiệp của học viện quản lý chính phủ đại học Bắc Kinh, các em cần phải có năng lực nhận rõ hướng đi trong xu thế của dòng chảy lớn hơn những người bình thường.
>>
>> Nhưng dù là một chiếc lá, các em phải chăng đã từng lay động? Các em lay động theo chiều hướng nào? Nếu như Trung Quốc xuất hiện vận động Nghĩa Hòa đoàn hoặc Hồng vệ binh một lần nữa, nếu như kiểu mẫu Trùng Khánh trở thành kiểu mẫu chung của toàn bộ Trung Quốc, các em có thể sáng suốt mà nói một tiếng “không” hay không? Nếu như các em không có kiến thức và dũng khí này, thì các em ít nhất cũng có thể làm người theo “phái Tiêu Dao” vô hại hay không?
>>
>> Đối diện với dòng chảy đen bẩn dồn dập kéo đến, nếu như các em không thể lúc nào cũng đứng lên phản đối, vậy các em ít nhất cũng có thể bước ra phản đối một đôi lần hay không?
>>
>> Nếu như các em không dám phản đối một cách tích cực, thì liệu các em vẫn có thể lựa chọn phản đối một cách tiêu cực hay không?
>>
>> Nếu như các em không thể dũng cảm biểu đạt, thì liệu các em có thể lựa chọn biểu đạt một cách kín đáo hay không?
>>
>> Nếu như ngay cả biểu đạt một cách kín đáo các em cũng không dám, thì các em có thể lựa chọn im lặng.
>>
>> Nếu như các em không lựa chọn im lặng mà là lựa chọn hùa theo tội ác, nhưng liệu các em vẫn có thể giơ cao đánh khẽ, hạ thấp giọng điệu một chút hay không? Khi các em chủ động hoặc bị buộc phải làm chuyện xấu, liệu trong tâm vẫn còn sót lại một chút cảm giác bất an hoặc tội lỗi hay không? Chỉ một chút cảm giác bất an hoặc mang tội này thôi, vẫn là dấu hiệu cho thấy nhân tính vẫn còn chưa bị biến mất hoàn toàn.
>>
>> Dẫu cho các em không dám đứng ra phản đối, nhưng đối với những người phản đối khác, thì cũng nên ôm giữ vài phần kính trọng trong tâm, dẫu không có vài phần kính trọng này, thì cũng không được bắn lén sau lưng, giở trò hèn hạ, nối giáo cho giặc. Thầy hy vọng, các em khi đối mặt với những cơn sóng lớn ập đến, thì hãy lựa chọn đứng về phía lý trí, đứng về phía văn minh, lựa chọn đứng về phía nhân dân.
>>
>> Khi các em bước ra khỏi cánh cửa nhà trường, các em sẽ đối mặt với một xã hội đặc thù. Xã hội này, đã là một thùng thuốc nhuộm có thể cải biến người ta.
>>
>> Năm xưa, Mặc Tử nhìn thấy người ta nhuộm vải, khi những tấm vải màu trắng được đưa vào thùng, sẽ cho ra những tấm vải với các màu sắc đủ loại. Ông đã khóc.
>>
>> Các em ắt hẳn hiểu được tâm tình của các thầy cô khi nhìn các em có mấy phần ngây thơ thuần khiết phải đi vào thùng thuốc nhuộm lớn này.
>>
>> Tạm biệt cha mẹ, có nghĩa là tạm biệt cuộc sống thuần tịnh này, gieo mình vào cõi hồng trần cuồn cuộn, giang hồ hiểm ác.
>>
>> Sau này mỗi khi các em bị tổn thương hết lần này đến lần khác, hẳn các em sẽ nhớ đến mái trường xưa, không kể là ở nơi đây đã trải qua bao nhiêu điều không vui, nơi đây đã được coi như một nơi Tịnh độ.
>>
>> Đối diện với hoàn cảnh xã hội như vậy, liệu các em có thể làm được “cả thế gian đều say, chỉ có mình ta tỉnh; cả thế gian đều vẩn đục, chỉ có mình ta sạch trong” hay không?
>>
>> Bản thân thầy đối với điều này không ôm hy vọng lớn lắm, bản thân thầy cũng không làm được. Nếu như kiên trì với chuẩn tắc xử thế như vậy, cũng chỉ đành phải theo Khuất Nguyên gieo mình xuống sông Mịch La mà thôi.
>>
>> Nhưng một nguyên tắc xử thế trong Phật giáo lại có thể cho chúng ta một số chỉ dẫn, đó chính là“Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”. Tùy duyên mà hằng bất biến là tùy theo cơ duyên mà duyên với ngàn sai vạn biệt, nhưng bản thể của nó vẫn không thay đổi. Bất biến tùy duyên nghĩa là tuy tùy theo duyên mà hiện ra vạn hữu, nhưng bản thể của nó vẫn không thay đổi. Thầy nghĩ đây hẳn sẽ là chuẩn tắc mà đại đa số mọi người có thể thực hiện được.
>>
>> Trong lĩnh vực cuộc sống cá nhân, thầy hy vọng các em lựa chọn đời người khỏe mạnh vươn lên, lựa chọn làm một con người văn minh có lương tri đạo đức.
>>
>> Đương nhiên, thẳng thắn mà nói cho các em biết những hiện thực tàn khốc này, vốn không phải là khiến các em nên lựa chọn tiêu cực và từ bỏ. Mọi người thường nói, chúng ta tuy có con mắt màu đen, nhưng lại dùng nó để tìm kiếm ánh sáng. Không có ánh sáng và hy vọng, đó là một cuộc đời tuyệt vọng, không thể nào đi tiếp được nữa.
>>
>> Một mảng Tịnh độ trong tâm các em chỉ thuộc về các em, chỉ cần các em giữ vững nó, bất kỳ sức mạnh bên ngoài nào đều không thể xâm nhập vào được.
>>
>> Từng có lời khuyên của một người phương Tây khi đối mặt với sự từ bỏ đã nói rằng, tôi không phải là muốn thay đổi thế giới, tôi chỉ là không muốn thay đổi chính bản thân mình. Cũng chính là nói:
>>
>> “Chúng ta không thể quyết định mặt trời ngày mai sẽ mọc lên lúc mấy giờ, nhưng chúng ta có thể quyết định mấy giờ thức dậy”.
>>
>> Các em học sinh thân mến, các em chính là cần phải bay cao bay xa. Hôm nay, các thầy cô sẽ nhìn hình bóng của các em rời khỏi đây, và dõi theo bước chân của các em, chính là nỗi lo lắng bận lòng lâu dài của chúng tôi!
>>
>> Dẫu cho các em là những người thông minh lanh lợi, hay là đơn thuần thẳng thắn, dẫu cho các em là ai và là người như thế nào đi nữa, thì các em đều là học trò của chúng tôi.
>>
>> Chúng tôi sẽ dõi theo thành công của các em, dõi theo niềm hạnh phúc của các em, càng sẽ dõi theo các em có đi trên con đường ngay chính hay không.
>>
>> Nguyện cầu trời xanh sẽ chăm sóc bảo hộ các em!
>>
>> Các em học sinh thân yêu, hẹn gặp lại!
=========

>> Giới thiệu sơ lược: Tùng Nhật Vân, giáo sư tiến sĩ của luật học, hiện đảm nhiệm giáo sư Học viện nghiên cứu chính trị học của Học viện Quản lý Công cộng và Chính trị của trường Đại học Chính trị và Pháp luật Trung Quốc, chủ tịch hội ủy viên viện học thuật, hội ủy viên học vị, ủy viên ban chấp hành hội học thuật nhà trường.
>>
>> Lĩnh vực nghiên cứu chủ yếu là: lịch sử tư tưởng chính trị phương Tây, văn hóa chính trị truyền thống và văn hóa chính trị hiện đại của phương Tây, đại cương văn minh phương Tây.
>>
>> Theo Epoch Times, tinhhoa

……………………………………………………………………………………….

Fwd: Một câu chuyện Triết Lý .
Kim Vu to ….,me

> Một câu chuyện Triết Lý .
>
> Ngày xưa có cây táo,
> Lá xum xuê và dày.
> Một cậu bé rất thích
> Chơi với nó hàng ngày.
> …
> Cậu thường leo lên nó,
> Hái quả ăn ngon lành.
> Trưa mệt, cậu nằm ngủ
> Dưới tán lá cây xanh.
> Cậu bé yêu cây táo
> Chân thành và ngây thơ.
> Cây táo cũng yêu cậu,
> Ngày nào nó cũng chờ.
> Thời gian trôi, cậu bé
> Cứ lớn dần, lớn dần,
> Cậu bận học, có vẻ
> Đã quên người bạn thân.
> Một hôm cậu xuất hiện,
> Đôi mắt thoáng buồn rầu.
> Cây táo hồ hởi nói:
> “Nào, ta chơi với nhau!”
> Cậu bé đáp: “Xin lỗi,
> Tớ đã lớn, buồn sao,
> Không thể chơi với cậu
> Vui vẻ như ngày nào.
> Tớ muốn đồ chơi đẹp,
> Mà lại không có tiền.”
> Cây táo nói: “Thật tiếc,
> Tớ cũng không, tất nhiên,
> Nhưng cậu có thể hái
> Táo của tớ trên cây.
> Cách ấy tớ có thể
> Giúp được cậu lần này.”
> Cậu bé nghe, sung sướng
> Hái hết táo mang đi,
> Rồi không thấy quay lại.
> Cây buồn, không nói gì.
> Bỗng một hôm, cậu bé,
> Giờ là người đàn ông,
> Quay lại gặp cây táo,
> Nhiều phiền muộn trong lòng.
> Lần nữa ông xin lỗi:
> “Tớ đã có gia đình,
> Mà nhà thì chưa có,
> Một ngôi nhà của mình.”
> Cây táo đáp: “Thật tiếc,
> Tớ cũng không có nhà.
> Nhưng cậu có thể chặt
> Cành lá tớ xùm xòa.
> Hy vọng cậu đủ gỗ
> Để xây nhà cho mình.
> Ngôi nhà quan trọng lắm
> Khi cậu có gia đình.”
> Người đàn ông sung sướng
> Chặt hết cành mang đi,
> Không một lần quay lại.
> Cây buồn, không nói gì.
> Rất cô đơn và lạnh
> Khi gió bão, mưa sa,
> Nhưng cây táo hạnh phúc
> Biết bạn mình có nhà.
> Người đàn ông lại đến,
> Mái tóc bạc trên đầu.
> Cây táo thấy, vui sướng:
> “Nào, ta chơi với nhau!”
> “Không, tớ già, muốn nghỉ.
> Bao phiền muộn trong lòng.
> Tớ cần chiếc thuyền nhỏ.
> Cậu giúp tớ được không?”
> “Thế thì chặt thân tớ,
> Để đóng một con tàu.
> Cậu tha hồ chơi biển,
> Sẽ không thấy buồn rầu.”
> Ông già chặt cây táo,
> Thuê xe đến mang đi
> Rồi không hề quay lại.
> Cây buồn, không nói gì.
> Cuối cùng ông cũng đến,
> Một ông lão yếu gầy.
> “Tớ không còn gì nữa
> Để cho cậu lần này, –
> Cây nói. – Không còn táo
> Để cậu thích thì ăn.”
> Ông lão đáp: “Răng rụng,
> Không nhai được, không cần.”
> “Thân tớ không còn nữa
> Để leo như ngày nào.”
> “Đã qua rồi thời đó.
> Ừ, cái thời vui sao.”
> “Vậy thì tớ quả thật
> Không còn gì để cho,
> Ngoài gốc cây và rễ
> Đang mục dần thành tro.”
> “Bây giờ, – ông lão nói. –
> Tớ quả không cần nhiều.
> Chỉ một nơi để nghỉ
> Và để sưởi nắng chiều.”
> “Thế thì tốt, thật tốt.
> Tớ giúp cậu lần này.
> Để tựa và để nghỉ,
> Gì tốt hơn gốc cây?”
> Ông lão ngồi xuống nghỉ,
> Tựa lưng ông bạn già.
> Cây táo vui, muốn khóc,
> Đôi mắt lệ ướt nhòa.
> *
> Các bạn trẻ thân mến,
> Tôi viết câu chuyện này
> Cho bạn – những cậu bé,
> Còn bố mẹ là cây.
> Thế đấy, ta, con cái,
> Chỉ biết nghĩ về mình.
> Không biết rằng bố mẹ
> Phải suốt đời hy sinh.
> Ta được sinh, khôn lớn,
> Rồi đi xa, bay xa,
> Cuối cùng lại cần đến
> Vòng tay bố mẹ già.
> Câu chuyện này triết lý
> Hãy đọc cho con mình,
> Để chúng không ích kỷ,
> Dẫu tài giỏi, thông minh.
> A Di Đà Phật.

……………………………………………………………….

Fwd: Nước mắt mẹ già
Hau Nguyen to:…..,me

>
> Nước mắt mẹ già
> Tâm Minh Ngô Tằng Giao phóng tác
> Theo Amanda Chong Wei-Zhen
>
> Happy Mother’s Day 2016!!!
>
> Bà mẹ già ngồi ở băng ghế sau chiếc xe hơi bỏ mui màu đỏ sậm đang rẽ quặt xuống xa lộ. Bà ghì chặt lấy cái giỏ đồ để trên đùi như sợ gió ào ào thổi đến sẽ cuốn giỏ đi mất. Bà không quen với cái tốc độ quá nhanh như bay thế này.


> Với hai bàn tay run run bà siết lại chiếc dây an toàn quấn ngang người cho chặt hơn, nhưng bà vẫn cẩn thận không để các ngón tay chai sần của bà chạm vào đệm xe bọc da. Đệm quý giá lắm đấy! Con gái bà luôn miệng dặn bà đừng làm bẩn ghế: “Dấu tay sẽ lộ rất rõ ra trên đệm xe màu trắng đấy Mẹ à!”
>
> Con gái của bà, Bích Châu, vừa lái xe vừa nói chuyện bằng chiếc điện thoại di động màu bạc bóng loáng. Cô nàng dùng những từ ngữ đao to búa lớn mà bà mẹ chỉ hiểu được lơ mơ: nào là “tài chính”, “thanh toán”… nào là “tài sản”, “đầu tư” v.v… Giọng cô dõng dạc và quan trọng, nghe có vẻ nhịp nhàng lạ lẫm. Cô con gái Bích Châu của bà có giọng nói y chang như các cô gái người nước ngoài hay nói trên cái màn ảnh truyền hình vậy. Cô nói bằng giọng Mỹ. Bà mẹ tặc lưỡi có vẻ không ưng ý cho lắm.
>
> “Tôi dứt khoát không thể giữ cái đó. Chúng ta phải thanh toán ngay thôi!” Con gái bà hăng hái la lớn lên trong khi chân nhấn ga tăng thêm tốc độ. Những móng tay được cắt rất khéo của cô đang bấu chặt vào tay lái một cách khích động. “Tôi không còn có thể giao dịch về cái chuyện đó nữa!” Cô la lớn tiếng lên rồi tắt chiếc điện thoại di động và bực bội liệng nó ra phía băng ghế sau. Chiếc điện thoại bay đập vào trán bà mẹ rồi lặng lẽ rơi xuống đùi bà.
>
> Bà bình thản vừa khẽ xoa vầng trán vừa nhặt chiếc máy lên và nhoài ra phía trước trao trả cho cô con gái.
>
> “Xin lỗi Mẹ” Cô ta nói, chẳng còn dùng cái giọng Mỹ nữa mà chuyển sang giọng Việt Nam. “Con có một khách hàng lớn ở Mỹ. Có nhiều chuyện rắc rối lắm!”
>
> Bà mẹ gật đầu tỏ vẻ hiểu biết. Con gái bà có vai vế lớn và quan trọng lắm đây. Bích Châu nhìn mẹ qua kính chiếu hậu, tự hỏi không biết bà mẹ đang suy nghĩ điều gì. Bộ mặt nhăn nheo của bà mẹ cô luôn luôn biểu lộ cùng một cái vẻ kín đáo.
>
> Điện thoại lại bắt đầu reo lên bằng một điệu nhạc máy móc vui nhộn giả tạo làm vỡ tan sự lặng thinh gượng gạo giữa hai mẹ con. “Hello, Beatrice! Phải, Elaine đây!”
>
> Nghe con gái xưng tên là Elaine bà mẹ nhíu mày khó chịu. Mình có bao giờ đặt tên nó là Elaine đâu. Bà chợt nhớ ra là con gái bà từng nói với bà rằng một cái tên bằng tiếng Mỹ rất là quan trọng cho việc giao dịch. Những cái tên bằng tiếng Việt thường khó đọc, khó nghe, dễ bị người ta quên đi.
>
> “Ồ không được rồi! Tôi không thể gặp bạn trong bữa ăn trưa hôm nay đâu. Tôi phải đưa bà già trầu cổ hủ đi chùa để bà lễ bái tụng niệm vớ vẩn như thường nhật đây!” Giọng tiếng Mỹ của cô con gái khẽ trầm xuống.
>
> “Bà già trầu cổ hủ?” Bà mẹ nghe tiếng Mỹ tuy không hiểu rõ hoàn toàn nhưng cũng đoán ra chứ. Đó là ám chỉ về bà chứ còn ai vào đây nữa. Con gái bà cứ luôn luôn tưởng rằng cái sự lặng thinh của mẹ cô ta có nghĩa là bà chẳng hiểu chút gì cà.
>
> “Đúng thế, tôi biết chứ! Cái đệm da ghế xe tôi lại sẽ vương vãi bột bẩn và bốc đầy mùi nhang đấy mà!” Bà mẹ mím chặt môi. Tay bà ôm lấy cái giỏ đồ cho chặt thêm như sợ ai cướp đi mất.
>
> Chiếc xe nhẹ nhàng rẽ vào trong sân chùa. Trông xe hầu như muốn khoe ra cái màu sắc lòe loẹt cạnh bên cái vẻ mờ nhạt của mái chùa cổ kính. Bà mẹ bước ra khỏi băng ghế sau và thong thả đi về phía chính điện. Con gái bà cũng bước ra khỏi xe trong bộ quần áo kinh doanh đúng kiểu và đôi giày cao gót. Cô vừa tô lại đôi môi vừa nhanh nhẹn bước theo về phía bà mẹ. “Mẹ à! Con đợi ở bên ngoài nhé! Con có chuyện quan trọng phải gọi điện thoại!” Cô nói, chẳng buồn che giấu sự khó chịu với mùi nhang khói nghi ngút phảng phất quanh mình.
>
> Bà mẹ khập khiễng bước vào trong chánh điện. Bà cẩn thận tháo cái giỏ đồ, lấy trái cây ra và kính cẩn sắp xếp lên các đĩa trước bệ thờ. Bà châm ba nén nhang và cung kính quỳ xuống, lầm rầm thốt ra những lời cầu nguyện Trời Phật mà hàng ngày bà đã thuộc nằm lòng:
>
> “Tạ ơn Trời Phật đã phù hộ độ trì cho con gái con được may mắn suốt mấy năm qua. Tất cả những điều gì mà con cầu xin thời Trời Phật đều đã ban cho nó cả rồi. Nó đã có đủ mọi thứ mà một cô gái trẻ trên cõi đời này thường ước muốn. Nó có một căn nhà quá lớn, có cả bể bơi, lại có một người để giúp việc cho nó nữa vì nó rất vụng về có biết khâu vá, cơm nước và các việc nội trợ gì đâu.
>
> Cuộc đời tình duyên của nó cũng tốt đẹp nữa. Nó đang hứa hôn với một anh chàng giàu có và đẹp trai. Công ty buôn bán gì đó của nó giờ đây là một công ty đứng hàng đầu và ngay cả đến đám đàn ông con trai cũng phải nghe theo lời nó.
>
> Nó đang sống một cuộc đời hoàn hảo. Trời Phật đã ban cho nó đủ mọi thứ, chỉ thiếu hạnh phúc thôi. Con cầu xin Trời Phật từ bi gia hộ cho nó dù nó có mất gốc khi mải lo gặt hái sự thành công.
>
> Những điều mà Trời Phật trông thấy không đúng đâu, nó rất hiếu đễ với con. Nó dành cho con một căn phòng trong ngôi nhà rộng lớn của nó và chu cấp đầy đủ cho con. Nó hay thô lỗ với con chỉ vì con làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của nó mà thôi. Mấy cô gái trẻ ở xứ này đâu có muốn bị các bà mẹ già gây trở ngại cho mình. Đó là lỗi của con thôi!”
>
> Bà mẹ cầu nguyện rất thành khẩn đến nỗi nước mắt bà ứa ra. Sau cùng, bà cúi đầu sát đất lạy rất tôn kính rồi cắm mấy nén nhang đã cháy hết phân nửa vào trong chiếc bình nhang. Bà cúi lạy thêm một lần nữa.
>
> Bà mẹ đã cầu nguyện cho con gái suốt ba mươi hai năm rồi. Từ khi mà bụng bà tròn vo như trái dưa, bà đã đến chùa cầu xin đó là một đứa con trai. Rồi khi ngày sinh đến, đứa bé trượt ra khỏi bụng của bà, khóc ré lên và trông thật dễ thương với đôi bắp chân bụ bẫm, đôi má hồng hào, nhưng chao ơi đó lại là một đứa con gái. Chồng bà từ đó bỏ bê không thèm dòm ngó đến bà vì cả ông ấy lẫn cả họ nhà chồng đều chỉ mong muốn có một đứa con trai mà thôi với đầu óc cổ hủ là để “bảo tồn dòng họ, nối dõi tông đường.” Tuy nhiên bà vẫn cứ trở lại chùa cùng với cô bé gái mới sinh. Bà cầu nguyện cho con gái bà mau ăn chóng lớn và sẽ có được đầy đủ mọi thứ mà nó muốn.
>
> Chồng bà đã bỏ bà thật rồi và bà cũng cầu nguyện thêm cho con gái bà về sau sẽ chẳng bao giờ phải lệ thuộc vào một người đàn ông nào cả. Mỗi ngày bà đều cầu nguyện cho con gái bà trở thành một phụ nữ giỏi giang, một phụ nữ mà chính bà vì quá nhút nhát và lại thất học nên không bao giờ vươn tới được. Một phụ nữ đầy nghị lực, có khả năng làm bất cứ điều gì mà mình dự tính trong đầu. Một phụ nữ sẽ khiến cho nam giới phải có sự kính trọng trong tận đáy lòng họ. Khi con bà mở miệng nói, những lời vàng ngọc sẽ tuôn ra và đàn ông sẽ phải lắng nghe. Con gái bà sẽ không giống như bà.
>
> Bà mẹ vừa cầu nguyện vừa ngắm nhìn cô con gái đang dần lớn khôn lên và tách xa khỏi bà. Cô giờ đây lại nói bằng một thứ tiếng mà bà khó hiểu nổi. Bà ngắm nhìn con gái của bà lột xác từ một cô gái ít nói thành một cô gái công khai khinh khi bà, gọi bà là “bà già trầu quê mùa, cổ hủ”… Nó muốn mẹ nó phải “tân thời”, một từ ngữ quá mới không có trong đầu óc bà.
>
> Giờ đây tại cái xứ sở xa lạ này thì con gái bà đã trở nên quá tài giỏi đối với bà và bà tự hỏi không biết sao mà trước đây bà lại cầu xin như thế. Trời Phật đã thương tình với những lời cầu xin của bà từ bao lâu nay, nhưng của cải và công danh tuôn chảy hậu hĩ vào đã vùi chôn mất đi cái cội nguồn của cô con, và giờ đây cô con đang đứng đó với khuôn mặt biến dạng, không bản sắc, chỉ còn dính dáng vào mảnh đất của tổ tiên xưa kia bằng một sợi dây buộc mong manh như dây chằng sấp bạc tiền giả tạo vừa rút ra khỏi ngân hàng vậy thôi!.
>
> Cô con gái đã quên mất cái giá trị của bà mẹ mình rồi. Những điều ước muốn của cô gái quá phù du, đó là những ước muốn của một người phụ nữ hiện đại như quyền lực, của cải, tới lui các cửa hàng thời trang cao cấp… Ấy vậy mà cô gái vẫn chưa thể tìm thấy được nguồn hạnh phúc thực sự. Thật ra phải biết rằng người ta vẫn có thể tìm được hạnh phúc mà không cần đòi hỏi nhiều như thế. Tới khi mà cô buông xuôi đôi tay từ giã cõi đời thì tất cả những thứ mà cô có sẽ chẳng còn chi tồn tại nữa. Vô thường mà! Người ta sẽ nhìn lại những thành tích của cô và nói rằng cô là một phụ nữ vĩ đại nhưng rồi cô sẽ bị quên lãng đi khi mà có cơn gió thổi qua, tương tự như tro tàn còn sót lại của những chiếc xe mui trần bằng giấy và những biệt thự giả tạo hàng mã đã bị ngọn lửa thiêu đốt xong.
>
> Bà ước mong sao bà có thể quay trở lại thời xa xưa và xóa bỏ đi tất cả những ước vọng to lớn của mình. Xoá bỏ những lời cầu nguyện từng dành cho cô con gái. Giờ đây bà chỉ còn mỗi một ước nguyện: làm sao cho con gái bà được hạnh phúc. Bà nhìn ra phía cổng chùa. Bà thấy con gái bà đang nói chuyện bằng điện thoại, chân mày nó nhíu lại với vẻ giận dữ và lo lắng. Trong cái xã hội này mà đứng cao ở tuốt hàng đầu cũng chẳng tốt lành chi, bà già thầm nghĩ, từ trên đỉnh cao đó thì chỉ có một con đường để đi, đó là đi tuột xuống mà thôi.
>
> Bà già thắp thêm mấy nén nhang. Con gái bà thường chế nhạo bà về chuyện thờ cúng các vị Phật bằng sành bằng sứ này. Sao bà lại có thể cầu nguyện với các pho tượng thành khẩn như thế và mong chờ những mảnh sành sứ ấy bay đến giúp đỡ cho bà chứ?
>
> Ngược lại bà cũng thường thầm nghĩ rằng chính bản thân con gái của bà cũng có những vị thần riêng của nó vậy. Đó là những thần tượng sang giàu, thành công và quyền thế mà nó lệ thuộc và tôn thờ mỗi ngày trong cuộc đời nó đó! Mỗi ngày con gái bà đều tất bật tìm kiếm các thần tượng, và những thần tượng mà nó tôn thờ lại chẳng đáng gì cả so với cõi vĩnh hằng. Tất cả những thứ mà nó cầu mong sẽ dần dần làm cuộc đời nó tiêu ma đi và chỉ còn để cái thân xác nó trơ lại như một chiếc vỏ sò vô hồn trống rỗng trước cái bàn thờ của riêng nó!
>
> Bà mẹ lặng nhìn những cây nhang. Làn khói xám đang âm thầm đong đưa bốc lên để rồi cây nhang tàn lụi dần đi chỉ còn lưu lại một chút tro mà thôi. “Phụ nữ hiện đại ngày nay!” Bà buông tiếng thở dài nhẫn nhục khi cúi lạy về hướng Đông một lần cuối cùng để chấm dứt buổi lễ. Các phụ nữ hiện đại ngày nay ham muốn quá nhiều thứ đến nỗi đánh mất đi cả linh hồn của họ rồi lại tự hỏi tại sao họ không tìm được nó. Cây nhang của bà giờ đã tàn hết đi thành một nhúm tro xám mịn.
>
> Bà già gặp lại con gái ở ngoài cổng chùa. Cái vẻ lo lắng và thất vọng vẫn còn nguyên trên khuôn mặt cô con.
>
> Một sắc mặt lơ láo, cứ như là cô con đang cày xới sâu vào mảnh đất đầy ham muốn của riêng cô để bới tìm cho ra chút hạt mầm hạnh phúc. Hai mẹ con lặng lẽ leo lên chiếc xe hơi mui trần, rồi cô gái lái xe ra xa lộ, lần này không phóng nhanh như trước đây nữa.
>
> Bích Châu cuối cùng rồi cũng lên tiếng: “Mẹ à! Con không biết nói sao đây. Mark và con đã bàn kỹ về chuyện này rồi và chúng con định dọn ra khỏi căn nhà lớn. Thị trường nhà đất giờ đây đang khấm khá và chúng con đang xoay sở kiếm người muốn mua căn nhà đó với giá hời và trả cho chúng con cả hơn triệu bạc. Tụi con đã quyết định chỉ cần ở một căn phố nào đó nhỏ hơn thôi. Chúng con đã kiếm ra một căn nơi con đường gần khu thương mại rồi. Khi nào chúng con dọn về đó, chúng con sẽ cho chị giúp việc nghỉ làm để có chỗ rộng rãi hơn cho chính chúng con…” Bà mẹ gật đầu tỏ vẻ hiểu chuyện.
>
> Bích Châu nuốt nước miếng xuống một cách khó nhọc, nói tiếp “Tụi con sẽ thuê người tới dọn dẹp nhà cửa và ra ngoài ăn uống, khỏi nấu nướng. Nhưng khi mà chị người làm nghỉ rồi thì không còn ai chăm sóc cho Mẹ nữa. Mẹ sẽ rất cô đơn khi ở nhà một mình. Với lại căn nhà cũng khá nhỏ nữa. Không được rộng rãi. Chúng con đã suy nghĩ về chuyện này lâu lắm rồi và chúng con nghĩ tốt nhất là Mẹ nên đến sống ở trong một Nhà Dưỡng Lão. Có một căn ở ngay vùng lân cận này cũng tốt lắm Mẹ à.” Bà già nghe rõ nhưng không hề ngước mắt lên.
>
> “Con đã đến nơi đó rồi. Bà quản lý nói là bà ấy vui lòng nhận Mẹ vào. Nhà này đẹp lại có vườn. Còn có cả đám người già để làm bạn với Mẹ! Con đâu còn có nhiều thời gian rảnh để lo cho Mẹ nữa, ở đó thế nào Mẹ cũng vui hơn!” “Ở đó Mẹ sẽ vui hơn thật mà!” Cô con gái bà lặp lại như để quả quyết với chính mình.
>
> Lần này bà già không còn giỏ đựng trái cây và nhang trầm cúng dường nào để mà ghì chặt vào lòng nữa rồi. Bà mím môi và siết chặt dây an toàn quấn ngang người lại cứ làm như là nó bảo vệ được bà trước cô con gái giờ đây chẳng còn chút gì muốn giữ bà lại nữa. Bà nồi lún xuống chiếc ghế da mềm mại, mặc cho đôi vai thõng xuống và các ngón tay in dấu trên ghế trắng.
>
> “Mẹ!” Con gái bà vừa cất tiếng gọi vừa ngước nhìn lên chiếc kính chiếu hậu để tìm bà mẹ mình. “Mọi việc như vậy là ổn cả chứ hả Mẹ?”
>
> “Điều gì cần phải làm thời cứ nên làm, không sao đâu!” Bà già to tiếng cương quyết nói, giọng bà lớn hơn bà dự định. “Nếu điều đó làm con hạnh phúc!” Bà xuống giọng nói nhỏ thêm.
>
> “Đó là cho Mẹ đấy chứ! Ở đó Mẹ sẽ vui sướng hơn. Mẹ có thể dọn đến đó vào ngày mai, con đã sai chị người làm gói ghém đồ đạc cho Mẹ rồi!” Bích Châu nói một cách phấn khởi, trong đầu coi như đã thanh toán xong một việc và tiếp tục hướng đến một mục mới trong cuốn sổ tay ghi các công việc cần làm hàng ngày.
>
> “Con biết mọi chuyện sẽ ổn thỏa mà!” Bích Châu toét miệng cười, cô cảm thấy như vừa được giải thoát. Có lẽ việc tống khứ được bà mẹ đi sẽ giúp cô hạnh phúc hơn. Cô đã từng nghĩ đến chuyện đó. Hình như đó là cái trở ngại duy nhất trên con đường mưu cầu hạnh phúc của cô. Giờ đây thì cô sung sướng rồi. Cô đã có đủ mọi thứ mà bất kỳ một người phụ nữ hiện đại nào cũng từng ước muốn: tiền tài, địa vị, nghề nghiệp, tình yêu, quyền thế và bây giờ là tự do, không còn có bà mẹ già với những thứ mà cô coi là “lề thói hủ lậu” của bà khiến cô luôn bị xuống tinh thần nữa…
>
> Phải, cô con gái đã được “giải phóng”! Chiếc điện thoại của cô reo lên, khẩn trương. Cô nhấc nó lên và đọc mẩu tin nhắn, mẩu tin như truyền tin vui từ tai này qua tai khác: “Thị trường chứng khoán tăng 10%”. Đúng vậy! Rõ ràng là mọi việc đối với cô đang bắt đầu có chiều hướng đi lên. Trong khi cô đang tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời qua ánh sáng lấp lánh nơi chiếc màn ảnh điện thoại cầm tay thời bà mẹ già ngồi ở băng ghế sau đã trở nên vô hình. Và cô đã không thể trông thấy là bà mẹ của mình đang đầm đìa đôi giòng lệ.
>
> Tâm Minh Ngô Tằng Giao phóng tác
> Theo Amanda Chong Wei-Zhen

………………………………………………………………………….

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

tumblr hit counter