1.Mai tôi đi (NQH)2.Cái tâm(FW)3.Rớt ví mất 17 triệu đồng, được trả lại nhờ Facebook(NV)-

Mai tôi đi

Bản dịch tiếng Việt: NQH

(Nguồn:From Kim Dung FW)

Mai tôi đi…chẳng có gì quan trọng,
Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn…

Bên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng,
Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

Khoảnh khắc cuối.. Đâu còn gì tha thiết..
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi…

Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
Để bước vào ranh giới của âm dương,
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ…

Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế…

Mắt nhắm rồi…. Xin đừng thương rơi lệ,
Đừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu,
Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.
Gây phiền toái, nợ thêm người còn sống…

Ngoảnh nhìn lại, đời người như giấc mộng,
Đến trần truồng và đi vẫn tay không.
Bao trầm thăng, vui khổ suốt quảng đường,
Nay rũ sạch…lên bờ, thuyền đến bến…

Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu nguyện,
Nên xem như giải thoát một kiếp người,
Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,
Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp…

Cầu Ơn Trên, xác hồn xin phó mặc,
Sống hiện tình, những giây phút thiên đàng,
Ngày qua ngày, kết lại chuổi bình an
Là nguyện vọng thời gian còn tại thế..
Phước Tuyền/NQH (Jul. 31, 2013)

Tomorrow I will go…

Tomorrow I’ll go… it ‘s really of no importance
It happens normally like falling leaves in the park,
Or flowers stripped by wind on the landmark,
A rather insignificant story in the turbulent current of life.

Beside my sick bed, flickering Death appears,
Please no comments, no visitations and prayers for peace,
When exhausted body releases its last breaths to cease,
I will lie down in agony, waiting for the time to bid farewell..

At final moment, nothing is regrettable,
The days and the months cold or hot in this life worldly,
No matter I am wealthy or full of glory,
I must leave everything behind to return to dust and ashes.

To terminate completely my short and ephemeral life,
I am ready to step into the boundery of yin and yang,
No panic before the threshold of borderlands,
This side, earthly area, and other, invisible, unknown realm…

Only to wish my soul always at ease,
With empty baggage I can make a quick pace,
Forget totally behind the “pull and push” race,
To end forever my journey on this Planet.

When my eyes already closed, Please don’t shed tears for sympathy,
No flower wreaths, no donations and no need to send condolences,
No filming, no pictures taken to save them,
It causes not only inconveniences but also debts for living people.

Look back at the past, the human life like a dream,
I arrived naked and am leaving with empty hands
All ups and downs, happiness or unhappiness on lands,
Will be cleared up…to step on a shore, the boat reaches its port.

If I am missed, please silently pray for me,
Consider it as an emancipation of one human life,
Have a peace of mind, be relaxed and have a good time,
This one goes first, the other after, finally to meet together again.

Pray God by entrusting entirely to Him soul and body,
Living in this present situation with every minutes of heaven,
Day by day, to create a chain of peace even,
That’s my aspiration during my presence in this material world.
Phước Tuyền/NQH (Sep. 16, 2013)

Demain je vais aller

Demain j’irai…Ce n’est vraiment pas d’importance.
Çà arrive normalement comme des feuilles tombant dans le jardin,
Ou des fleurs détachées au vent sur le chemin,
Un conte plutôt insignifiant dans le courant turbulent de la vie…

À côté de mon lit de malade, vacillante, La Mort apparaît,
S’il vous plaît, pas de commentaire, pas de visite ni pour ma paix prier,
Quand mon corps épuisé libère ses derniers souffles pour cesser,
Je m’allonge dans l’agonie, attendant le temps de dire adieu…

Au final moment, rien n’est regrettable,
Les jours et les mois, froids ou chauds dans cette vie mondaine,
Peu importe, si je suis riche ou plein de gloire, tout est en vain,
Je dois tout quitter pour retourner à la poussière et cendres….

Afin de terminer complètement cette vie courte et éphémère,
Je suis prêt à marcher dans la frontière du yin et du yang,
Pas de panique devant le seuil de “borderlands”,
De ce côté, zone terrestre et d’autre part, domaine invisible et inconnu…

Je voudrais seulement mon âme toujours bien à l’aise,
Avec bagage vide, je peux faire un rapide pas,
Laisser derrière moi toutes les courses “tirer et pousser” en bas,
Pour achever éternellement mon voyage sur cette planète..

Quand mes yeux sont déjà fermés…. Ne versez pas des larmes de sympathie,
Pas de couronnes de fleurs, de dons et de condoléances à envoyer..
Pas de tournage, de photos prises pour les dossiers.
Ceci provoquera des inconvénients et aussi des dettes pour les vivants..

Regardons en arrière sur le Passé, la vie humaine comme un rêve,
Je suis arrivé tout nu et je pars avec les mains vides,
Tous les hauts et les bas, bonheur ou malheur sur route aride,
Seront nettoyés…Marcher sur le rivage, bateau qui arrive à son port….

Si vous ne m’oubliez pas, Veuillez silencieusement prier pour moi,
Considérez-le comme l’ émancipation d’une vie humaine,
Ayez la tranquillité de l’esprit, soyez toujours détendu et sain,
Celui-ci va d’abord, l’autre après, enfin se réunir à nouveau…

Prions Dieu en tout confiant à Lui corps et âme,
Vivre en cette situation actuelle avec toutes les minutes de ciel,
Jour par jour, créer une chaine de la paix réelle,
C’est mon aspiration durant ma présence dans ce monde matériel..
Phước Tuyền/NQH (Oct. 24, 2013)

Mañana, Yo voy a ir…
Mañana iré… No es realmente de ninguna importancia,
Llega normalmente como hojas cayendo en el Otoño
O flores séparadas al viento sobre el camino,
Un cuento mas bien insignificante en la corriente turbulenta de la vida…

Al lado de mi cama de enfermo, La Muerte vacilanda aparace,
Por favor, no de commentar, no de visitar ni para mi paz rogar,
Cuando mi cuerpo exhausto lanza sus últimos alientos a cesar,
Me alargaré en la agonía, esperando el tiempo de décir adios.

En el moment final, nada es lamentable,
Los dias y los meses, fríos o calientes en esta vida mundana,
No importa, sí soy rico o lleno de gloria,
Debo quitar todo para volver al polvo y las cenizas

Para terminar completamente esta vida corta y efimera,
Estoy listo a marchar dentro de la frontera de yin y yang,
Ningún panico enfrente del umbral de “borderlands”,
Este sitio, el area terrenal, y otro, reino invisible y desconocido..

Sólo deseo mi alma siempre bien a gusto
Con el equipaje vacio, puedo hacer un paso rapido,
Olvidaré totalmente detras la raza” tirar y empujar”
Achever eternamente mi viaje sobre este planeta…

Cuando mis ojos están ya cerrados, no vierta lagrimas de simpatía,
No coronas de flores, ni donaciones y sin necesidad de enviar condolencias..
No filmación, no fotos tomadas para salvarles
Éste causara inconveniencias, y también deudas para los vivientes…

Miremos atrás en el Pasado, la vida humana como un sueño,
Llegué desnudo y voy con las manos vacias,
Todos los altibajos, felicidad o disgracia en las tierras,
Serán aclarados…pasar en una orilla…barco que llega a su puerto..

Si no estoy olvidado, póngase en silencio orar por mí,
Consideralo como el emancipación de una vida humana,
Tiene una paz de mente, sé relajado y pasa un bueno rato,
Esto va primero, el otro, después, finalmente a reunirse de nuevo…

Oremos a Dios, en todo confiando a Él el alma y el cuerpo,
Vivir en esta situación presente con cada minuto de cielo,
Diá al diá, crear una cadena de la paz real..
Es mi aspiración durante mi presencia en este mundo material.
Phước Tuyền/NQH (Nov. 2, 2013)

MAI TÔI ĐI
(Thơ song ngữ)
Bản tiếng Việt của NQH – Bản dịch tiếng Anh của Roberto Wissai/NKBa

…………………………………………………………………………………………….

Cái tâm

FW from Huệ Phạm

THẦY PHONG-THUỶ ĐÃ CHỈ RA
> CÁI “PHONG-THUỶ” TỐT NHẤT ĐỜI Triệu-Tử-Hào làm ăn kinh
> doanh rất phát đạt! Anh quyết định mua một
> mảnh đất rộng ở ngoại ô, xây một biệt thự
> ba tầng, bên trong có vườn hoa cây cảnh ao cá,
> kết hợp rất đẹp mắt!!!
>
> Đằng sau vườn
> còn có một cây vải cổ thụ trăm tuổi. Sở dĩ
> vì nhắm đến cây vải mà Triệu mới mua mảnh
> đất này, nguyên nhân là bởi vợ anh thích ăn
> vải!
>
> Trong thời gian sửa sang nhà cửa, bạn bè
> khuyên anh tìm một thầy PHONG-THUỶ về xem giúp
> để tránh phạm phải những điều kiêng
> kỵ!
> Triệu-Tử-Hào
> tự lái xe đến Hồng-Kông mời một đại
> sư. Vị đại sư này họ Tào, đã có hơn 30
> năm kinh nghiệm, rất có tiếng trong giới phong
> thủy!
>
> Sau khi trình bày mọi chuyện, Triệu-Tử-Hào
> lái xe đưa thầy phong thủy về biệt thự nhà
> mình!
> Trên đường
> đi, gặp bất cứ xe nào muốn vượt, anh đều
> nhường!
> Vị đại sư cười
> nói: “Ông chủ Triệu lái xe
> thật chậm rãi!”. Triệu-Tử-Hào
> cười lớn, đáp: “Những người vượt
> phần lớn đều là đang có chuyện gấp, không
> nên cản trở, làm mất thời gian của
> họ!”.
>
> Xe về đến thị trấn, một đứa trẻ đang
> vừa cười vừa từ trong ngõ nhỏ chạy thẳng ra
> đường.
> Triệu-Tử-Hào
> vội phanh xe tránh, đứa trẻ cười tít mắt
> chạy qua rồi, anh vẫn chưa nhấn ga đi tiếp mà
> ngó vào trong ngõ, dường như đang đợi điều
> gì! Một lát sau, lại có một đứa trẻ khác
> chạy ra, đuổi theo đứa trẻ lúc trước đã đi
> khá xa!!!
> Tào đại sư
> ngạc nhiên hỏi: “Sao anh biết phía sau vẫn
> còn một đứa trẻ nữa?”.
> Triệu nhún
> vai: “Trẻ nhỏ đều thích
> chơi trò đuổi bắt, nếu chỉ chơi một mình,
> đứa trẻ chẳng thể cười vui như thế
> được!”.
>
> Vị đại sư giơ ngón tay
> cái ra trước mặt khách hàng của mình, tỏ ý
> tán dương:”Có
> tâm!”.
>
> Đến biệt thự, vừa xuống xe, vài con chim
> bất giác bay từ sân sau ra phía trước. Nhìn
> thấy vậy, Triệu-Tử-Hào liền dừng xe trước
> cổng và nói với thầy phong thủy: “Phiền đại sự
> đợi ở đây một
> lát!”.
> “Có chuyện gì
> vậy?” – vị đại sư lại một lần
> nữa ngạc nhiên!
> “Sau vườn chắc chắn là
> có trẻ con đang hái trộm vải, bây giờ mà chúng
> ta vào, chúng sẽ hoảng sợ, không may rơi từ
> trên cây xuống đất sẽ rất nguy
> hiểm!” Triệu-Tử-Hào cười
> đáp.
>
> Thầy phong thủy họ Tào trầm ngâm trong giây
> lát và nói: “Phong-thủy nhà anh
> không cần phải xem
> nữa!!!”.
>
> Lần này, đến lượt Triệu ngạc
> nhiên: “Đại sư, sao ông lại
> nói như vậy?”
> “Những
> nơi có anh ở đều là những nơi có PHONG-THUỶ
> tốt cả rồi!”, Tào đại sư
> đáp.
>
> Nhân kiệt địa linh,
> PHONG-THUỶ tốt nhất đời người chính là TÂM
> của mỗi người!
>
> Con người nếu có TÂM, PHÚC, sống tại nơi
> có phong thủy xấu rồi cũng sẽ có ngày chuyển
> thành đẹp! Ngược lại, nếu sống tại nơi có
> thế phong thủy đẹp, thế đó rồi cũng sẽ tự
> bị phá vỡ!!!
>
> Nói như vậy để thấy rằng, không phải
> cứ ở nơi có phong thủy tốt, cuộc sống của
> chúng ta khắc sẽ thuận lợi viên mãn! Phong thủy
> tốt hay xấu phụ thuộc vào TẤM LÒNG, vào TÂM
> ĐỨC, PHÚC PHẬN của con người! Và để có
> được những thứ đó, chúng ta cần không ngừng
> TU-DƯỠNG mỗi ngày!!!
> Tu
> dưỡng để sống THIỆN-LƯƠNG, tu dưỡng để
> sống HIẾU-THUẬN! Để mình ở vị trí thấp hơn
> người khác để thấu hiểu, bao dung và cảm
> thông, tu dưỡng để biết đủ, hài lòng với
> những gì mình có, không THAM-SÂN-SI, không
> OÁN-TRÁCH, THUẬN theo lẽ tự
> nhiên…

>
> Bất cứ
> ai, một khi trong lòng đã tiếp nhận NIỀM VUI,
> AN-LẠC của người khác, biết NGHĨ cho NGƯỜI
> khác thì người có lợi, không chỉ là NGƯỜI
> khác, mà còn bao gồm cả chính BẢN-THÂN chúng
> ta!!!

…………………………………………………………………………………………………..

Tấm lòng vàng trong manh áo rách

Rớt ví mất 17 triệu đồng …..

                                                                                                                (Nguồn:nguoiviet.com)

Anh Sang nhận lại chiếc ví đánh rơi từ người phụ nữ miền Tây. (Hình: VNExpress)

BÀ RỊA-VŨNG TÀU, Việt Nam (NV) – Đôi vợ chồng nghèo miền Tây không muốn nêu tên đã trả lại ví tiền có 17.5 triệu đồng cho chàng trai Thanh Hóa, mà không nhận bất cứ một đồng cảm ơn nào.

Báo VNExpress tường thuật, sáng 5 Tháng Hai, anh Phạm Văn Sang (26 tuổi, quê Hà Trung, Thanh Hóa) đánh rơi ví tiền tại phường Mỹ Xuân, thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Trong ví có hơn 17.5 triệu đồng (hơn $770) là toàn bộ tiền tiết kiệm và thưởng sau một năm làm việc vất vả, cùng một số giấy tờ tùy thân.

Đêm trước đó, vì lỡ xe về quê ăn Tết anh Sang phải vào nhà nghỉ ở tạm. Hôm sau, ra quốc lộ đón xe, anh phát hiện bị rơi mất ví. Bàng hoàng, anh mếu máo quay lại nhà nghỉ tìm nhưng cũng không thấy. Bà Đào Thị Thảo, chủ nhà nghỉ, khi nghe chuyện đã ngỏ ý giúp anh Sang tiền về quê, đồng thời đăng câu chuyện lên mạng xã hội Facebook, chỉ hy vọng anh tìm lại được giấy tờ.

Thông tin của bà Thảo nhanh chóng được chia sẻ hàng chục ngàn lần. Nhiều người sau đó đã gọi điện cho anh Sang, an ủi, khích lệ, một số còn muốn gửi tiền giúp đỡ nhưng anh từ chối.

Anh Võ Lộc, một người dân ở xã Mỹ Xuân, cho biết sau khi đọc được thông tin, anh đã tới tận nhà nghỉ để hỏi thăm và ngỏ ý giúp anh Sang số tiền nhỏ để về quê, nhưng anh Sang nhất quyết không nhận. “Em ấy nói ‘Mình còn trẻ, còn sức khỏe để làm việc mà anh.’ Em ấy cũng không cho ai số tài khoản, bảo là số tiền đó để dành cho người nghèo và những người kém may mắn hơn,” anh Lộc kể.
Đoạn status do chị Thảo đăng trên mạng xã hội giúp anh Sang tìm lại ví có tới hơn 50,000 lượt chia sẻ. (Hình: VNExpress)

Đến chiều cùng ngày, trong lúc chờ chuyến xe kế tiếp để về quê, anh Sang nhận được thông tin có người nhặt ví. Đó là một phụ nữ trung niên, sống tại xóm trọ, cách nhà nghỉ chỉ vài trăm mét.

Nhận lại được chiếc ví có đầy đủ giấy tờ và tiền, anh Sang hạnh phúc chia sẻ với báo VNExpress: “Phép màu là có thật. Tôi không nghĩ có thể tìm lại được. Bản thân đã xác định là mất, chỉ mong tìm được giấy tờ thôi. Cảm ơn cô Thảo, và tất cả cộng đồng mạng đã chia sẻ, giúp đỡ tôi.”

Chàng trai trẻ tâm sự, anh rất biết ơn vợ chồng người công nhân nghèo đã hoàn trả ví, và ngỏ ý muốn biếu chút tiền để cảm ơn nhưng họ không nhận. “Tôi xin số điện thoại và nói ra Tết vào lại sẽ đến nhà anh chị chơi, vì mọi người tốt bụng quá. Anh chị hiền hậu lắm, cứ vỗ vai, còn chúc tôi ăn Tết vui vẻ,” anh Sang nói.

Sáng 6 Tháng Hai, anh Sang bắt xe đò về Thanh Hóa với niềm vui khôn xiết. Phải mất hai ngày, anh mới về tới quê, nhưng chặng đường phía trước sẽ không còn quá mệt mỏi vì niềm vui vừa qua.

Anh Sang cho biết, anh vào Vũng Tàu làm thuê được sáu năm, trung bình hai năm mới về quê một lần. “Năm ngoái tôi không về, năm nay tích góp được chút tiền nên về thăm gia đình. Bình thường tôi để tiền trong thẻ, nhưng vì muốn về quê mua quà luôn cho mẹ, anh trai, em gái nên mới để tiền mặt trong ví. Không ngờ xảy ra sự việc, may mắn là tìm lại được,” anh cảm động nói.

Bà Thảo, chủ nhà nghỉ, cho biết sáng nay bà phải tất bật đi trả lại tiền cho mọi người, vì hôm qua có một số đã chuyển khoản, nhờ bà giúp cho chàng trai Thanh Hóa. (Tr.N).

……………………………………………………………..
>
>

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Web
Analytics