1.Năm Mười Bảy…(PC Dũng/VOA)2.Uy tín quốc tế của Việt Nam còn gì ..(RFI)3.Có Phải Trương Huy San Lộ Mặt ..

Năm Mười Bảy…
Nguồn: VOA-16/08/2017

    Phạm Chí Dũng


Trần Đại Quang, hình chụp tháng Năm, 2016.

Hưng – Diệt”

Đã biệt tích những nét thuần phác nên thơ, Hà Nội giờ đây chỉ còn là nơi cư trú của chủ nghĩa tư bản dã man và một chảo lửa chính trị sẵn sàng thiêu đốt bất cứ kẻ nào sa chân.

Năm Mười Bảy… Không chỉ ông Đinh Thế Huynh – nhân vật số 2 trong đảng và có thể là quyền lực thứ 5 trong Bộ Chính trị – vắng bóng suốt từ đầu năm 2017 đến giờ, mà cả ông Trần Đại Quang – nhân vật số 2 trong Bộ Chính trị – cũng vắng mặt một cách đầy khó hiểu và khó nghĩ từ cuối tháng Bảy đến nay…

Một ít hạt sương buổi sớm còn đọng lại đang bị thay thế cấp tốc bởi những gì mà dân gian truyền tụng về quy luật “Sinh Lão Bệnh Tử” cho đời người và “Hưng – Diệt” của các triều đại bắt buộc phải đóng lại cứ mỗi khi lịch sử sang trang.

“Sức khỏe lãnh đạo” – một chủ đề đột ngột bùng phát và gây nghi ngờ lớn trong công luận trong những ngày gần đây – đã gần như chính thức hình thành một cơn “khủng hoảng lãnh đạo” trong nội bộ đảng cầm quyền, nối tiếp một cách đầy “linh cảm” từ hai cơn khủng hoảng ngay trước đó là “khủng hoảng Đồng Tâm” và “khủng hoảng Việt – Đức”.

Khủng hoảng năm Mười Bảy
Chỉ có thể so sánh năm 2017 với hai giai đoạn biến động lớn về nội trị là những năm 1985 – 1986 với cơn bão giá – lương – tiền khi lạm phát phi mã đến gần 700% khiến xã hội và đời sống người dân khốn đốn, và giai đoạn 1990 – 1991 sau khi Liên Xô sụp đổ đã tạo hiệu ứng một trận sóng cồn đòi dân chủ và đa nguyên trong đời sống chính trị Việt Nam.

Nhưng khác với hai giai đoạn trên, những cơn khủng hoảng đất đai và nội bộ đảng chỉ xuất hiện trong những năm gần đây và đang hoan ca với nhau lên đỉnh cao trào.

Vào giai đoạn những năm 2005 – 2008 khi làn sóng khiếu kiện tố cáo về đất đai bùng nổ, tỷ lệ đơn thư khiếu nại tố cáo về đất đai đã chiếm đến 70% hoặc hơn trong tổng số đơn thư mà người dân gửi đến các cơ quan công quyền. Nhưng trong vài năm gần đây, tỷ lệ đó đã vọt đến 95%, quá đỗi xứng đáng để vấn đề đất đai trở thành một cuộc khủng hoảng cực lớn trong hiện tại và tương lai gần, nhất là khi “đảng và nhà nước ta” vẫn khư khư ôm giữ bản hiến pháp về “sở hữu đất đai toàn dân” mà không hề có ý định công nhận quyền sở hữu tư nhân về đất đai cho tuyệt đại đa số dân chúng.

5 năm trước, vụ Đoàn Văn Vươn và gia đình dùng mìn và súng tự tạo chống đoàn cưỡng chế ở Tiên Lãng, Hải Phòng đã được xem là ghê gớm về mức độ phản kháng của người dân đối với chính quyền. Nhưng vào năm Mười Bảy, “khủng hoảng Đồng Tâm” đã vượt trên tất cả những hành động phản kháng trong quá khứ để trở thành một sự đối đầu, đối kháng sinh tử không chỉ giữa cá nhân với nhà cầm quyền mà là bởi một tập thể đông đảo người dân mất đất với chế độ toàn trị.

2017 cũng là năm đang biến diễn dày đặc nhất những cuộc khủng hoảng đa dạng và hơn tất cả những năm trước, cuộc khủng hoảng nào cũng như thể đóng dấu “Vong Diệt” cho đoạn cuối của một triều đại.

Điều đáng mỉa mai là không bao lâu sau khi Bộ Ngoại giao và Chính phủ Việt Nam hãnh diện tổng kết về những thắng lợi trong thời kỳ “ngoại giao đa phương hóa”, hệ thống tuyên giáo và các tờ báo đảng tiếp tục tô hồng cho thành tích chưa từng có của Việt Nam trên trường quốc tế, trong khi dư chấn của trận động đất mang tên Đồng Tâm còn rung bần bật, cuộc khủng hoảng ngoại giao Đức – Việt đã nổ ra ở một chiều kích khó ngờ: bắt cóc.

Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến khủng hoảng Đức – Việt rất có thể là căn bệnh báo cáo quá thiên về thành tích và tầm – tâm dự báo phản ứng đang chìm sâu tận đáy của các cơ quan ngoại giao, an ninh và tình báo Việt Nam. Ba tháng sau “khủng hoảng Đồng Tâm” mà nói theo tục ngữ dân gian “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”, não trạng của hệ thống “thi hành công vụ” Việt Nam vẫn như đồng hóa hành động đàn áp dân chúng trong nước với bắt cóc ở nước ngoài làm một. Não trạng đó, cộng với tâm lý xu nịnh bợ đỡ đã ăn sâu vào cốt tủy từ dưới lên trên, hẳn đã khiến không thể toát ra một báo cáo nào dự báo phía Đức sẽ phản ứng mạnh sau vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh” mà có thể kéo theo cả một hệ thống các nước châu Âu quay lưng với “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Rồi cứ như một thứ “điềm”, những cuộc khủng hoảng lại nối đuôi nhau cùng lao tới cơn “khủng hoảng lãnh đạo”.

Nhưng “khủng hoảng lãnh đạo” vẫn chỉ là một cụm từ thuần túy chính trị học. Không ít dư luận từ lâu nay đã gọi thẳng tên của nó: khủng hoảng nội bộ đảng.

Nơi chính trường bình yên trong ác mộng
Mầm mống rõ nhất của cơn “khủng hoảng nội bộ đảng” đã hiện ra từ năm 2012 với “nước mắt Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng rơi vào lịch sử” – như một bợ đỡ vừa ẩn dụ vừa lộ liễu của một người bị nhiều dư luận xem là “bút nô của đảng” khi đề cập lại cuộc chiến với Nguyễn Tấn Dũng.

Hai năm sau đó, lần đầu tiên xã hội Việt Nam được chứng kiến một cái chết “công khai”: Nguyễn Bá Thanh. Quá nhiều nghi ngờ của dư luận về thực chất cái chết của ông Thanh.

Nhưng Nguyễn Bá Thanh khi đó mới chỉ là ủy viên trung ương. Còn vấn đề “sức khỏe lãnh đạo” đang bị quá nhiều dư luận nghi vấn và đồn đãi về giai đoạn tận cùng của nó đã lên đến cấp ủy viên bộ chính trị. Không những thế, cả hai ông Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang còn được xem là những ứng cử viên cho chức tổng bí thư đảng vào kỳ lúc nào ông Nguyễn Phú Trọng quyết định “hạ cánh”.

Năm Mười Bảy. Vụ “sức khỏe lãnh đạo” là lần thứ ba liên đới mật thiết đến bí ẩn cung đình giới lãnh đạo cao cấp của Việt Nam, sau vụ “tau khỏe mà, có chi mô” của cố trưởng ban nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh vào cuối năm 2014 và vụ “tướng chữa bệnh Phùng Quang Thanh” vào giữa năm 2015.

Hiện tượng thông tin hỗn tạp và ngày càng nhiễu loạn về quan chức lãnh đạo cao cấp lại phát tín hiệu báo trước một sự biến động nào đó đủ lớn trong nội bộ đảng.

Vào cuối năm 2014, quá trình truy tìm sự thật về căn bệnh ung thư của ông Nguyễn Bá Thanh đã dẫn đến một cuộc chạy đua dữ dằn cùng kết cuộc Hội nghị trung ương 10 về “bỏ phiếu thăm dò tín nhiệm tổng bí thư” với kết quả Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về đầu bảng.

Giữa năm 2015, vụ Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh “mất tích tại Paris” đã mở màn cho một cuộc chiến quyền khốc khốc liệt trong đảng, kéo dài đến tận khi kết thúc Đại hội 12 của đảng cầm quyền với sự ra đi của ông Nguyễn Tấn Dũng và chiến thắng tuyệt đối của ông Nguyễn Phú Trọng.

Năm Mười Bảy…

Sẽ còn những ai nữa bất an về sức khỏe và bất định về tâm thần?

Bất chợt hồi tưởng về Yuri Andropov và Konstantin Chernenko – những nhà lãnh đạo đã quá cố trước khi Liên Xô tan rã…

Tiếp sau các cuộc khủng hoảng Đồng Tâm và ngoại giao Đức – Việt, hiện tượng “sức khỏe lãnh đạo” – đang dần tròn trịa cái cơ thiên “Sinh Lão Bệnh Tử” – có thể khiến luồng vận động chính trường Việt Nam lao đến những biến động nào?

Hay con sóng dữ nào – nơi chính trường bình yên trong ác mộng…

 ——————

    Phạm Chí Dũng là nhà báo độc lập, tiến sĩ kinh tế sống và làm việc tại Sài Gòn, Việt Nam. Trước năm 2013, đã có thời gian 30 năm làm việc trong quân đội, chính quyền và khối đảng. Do viết bài chống tham nhũng, từng bị công an bắt vào năm 2012. Năm 2013, tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 2014, cùng các cộng sự thành lập Hội nhà báo độc lập Việt Nam và giữ cương vị chủ tịch của tổ chức này. Cũng trong năm 2014, được Tổ chức phóng viên không biên giới vinh danh ‘Anh hùng thông tin’.

   

……………………………………………………………..

Uy tín quốc tế của Việt Nam còn gì sau vụ Trịnh Xuân Thanh?

Nguồn:RFI-Mai Vân – 16-08-2017 17:14


Ảnh chụp cảnh ông Trịnh Xuân Thanh phát biểu trên TV Việt Nam, phát hình ngày 03/08/2017, cho biết là ông “đã ra đầu thú”.
REUTERS/Kham

Căng thẳng trong quan hệ giữa Việt Nam với Đức sau vụ Berlin tố cáo Hà Nội « bắt cóc » ông Trịnh Xuân Thanh, một cựu quan chức cao cấp Việt Nam đang xin tị nạn tại Đức, tiếp tục được báo chí quốc tế theo dõi, đặc biệt trên hậu quả của vụ này đối với Việt Nam. Ngày 11/08/2017, báo Mỹ Forbes đăng bài viết của cộng tác viên David Hutt, cho rằng vụ này có nguy cơ « đánh sập » Hiệp Định Tự Do Mậu Dịch giữa Việt Nam và Liên Hiệp Châu Âu. Trước đó một hôm, ngày 10/08, trên trang mạng The Interpreter của viện nghiên cứu Úc Lowy Institute, nhà báo Helen Clark cũng cho rằng vụ bắt cóc này « phá hoại các nỗ lực tìm kiếm bạn bè và tăng cường uy tín của Việt Nam ».

Dưới tựa đề « Một vụ bắt cóc tác hại thế nào đến Hiệp Định Tự Do Mậu Dịch giữa Việt Nam và Châu Âu », ký giả David Hutt trên tờ báo Mỹ Forbes, đã cho rằng « thỏa thuận tự do mậu dịch đang được đề xuất giữa Việt Nam và Liên Hiệp Châu Âu có thể sẽ bị xét lại ». Đây là một điều hệ trọng vì lẽ Châu Âu hiện là đối tác thương mại thứ nhì của Việt Nam sau Trung Quốc, và thị trường xuất khẩu lớn thứ hai của Việt Nam sau Mỹ.

Đức có thái độ rất kiên quyết

Ký giả David Hutt trước tiên ghi nhận phản ứng gay gắt và cứng rắn của Berlin từ khi vụ việc bùng lên, với việc bộ Ngoại Giao Đức thông báo « không một chút nghi ngờ » là « mật vụ và đại sứ quán Việt Nam » dính líu đến vụ bắt cóc, và kêu gọi Hà Nội cho ông Thanh trở lại Đức, nơi ông xin tị nạn. Ngoại trưởng Đức, theo bài báo, còn mô tả vụ việc như một sự kiện không khác gì « phim trinh thám thời Chiến Tranh Lạnh ». Kèm theo tuyên bố gay gắt đó, Đức đã loan báo quyết định trục xuất một cán bộ Việt Nam bị coi là phụ trách tình báo Việt Nam tại Đức.

Tuy nhiên, bài báo nhận thấy là Việt Nam không có vẻ gì là sẵn sàng cho ông Thanh trở lại Đức theo yêu cầu của Berlin, do đó chính quyền Đức, đối tác thương mại quan trọng nhất của Việt Nam ở Châu Âu, đã gia tăng áp lực, với phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Đức cho hãng tin Anh Reuters biết rằng Berlin « đang tìm cách để làm cho đối tác Việt Nam hiểu là chúng tôi không thể chấp nhận điều đó » và « tất cả các giải pháp đều được đặt lên trên bàn ».
Berlin có thể vận động để hoãn phê chuẩn FTA Việt Nam-EU

Câu hỏi mà bài báo trên tờ Forbes nêu bật là Đức có thể làm gì đối với Việt Nam. David Hutt cho rằng một trong những biện pháp là việc Berlin giảm trợ giúp phát triển cho Việt Nam, đã lên đến 257 triệu đô la trên hai năm được cam kết năm 2015. Tuy nhiên nghiêm trọng hơn là khả năng Đức chống lại việc ký kết hiệp định thương mại Liên Hiệp Châu Âu-Việt Nam.

Theo David Hutt, một số chuyên gia phân tích đã tiết lộ riêng về một giải pháp khác : Đó là thủ tướng Đức Angela Merkel, một lãnh đạo nặng ký trong Liên Hiệp Châu Âu, bật đèn xanh cho chính phủ của bà vận động các thành viên khác để đình chỉ thỏa thuận tự do thương mại EU-VIệt Nam mà hai bên đã đồng ý vào tháng 12/2015 và dự kiến đưa ra phê chuẩn vào đầu năm tới đây.

Đây là một thỏa thuận tối quan trọng đối với Việt Nam. Thương mại với EU tăng mạnh, từ 10 tỷ đô la vào năm 2006 lên thành 48 tỷ vào năm ngoái 2016. Ủy Ban Châu Âu ước tính là thỏa thuận tự do mậu dịch sẽ giúp GDP Việt Nam tăng 15%.

Ngay từ trước lúc xẩy ra vụ Trịnh Xuân Thanh, đã có những đề nghị hoãn lại việc phê chuẩn thỏa thuận này vì vấn đề nhân quyền ở Việt Nam đã tụt hậu trong những năm gần đây. Theo quy định mới của Châu Âu, thì FTA phải được từng nước thành viên của Liên Hiệp chấp thuận, cũng như Nghị Viện Châu Âu. Các tổ chức bảo vệ nhân quyền đang ráo riết vận động để bác bỏ thỏa thuận hay ít ra buộc chính phủ Việt Nam phải cải thiện điều kiện nhân quyền trong nước.

Trong một cuộc họp báo vào tháng Hai vừa qua khi viếng thăm Việt Nam, ông Pier Antonio Panzeri, chủ tịch tiểu ban nhân quyền của Nghị Viện Châu Âu đã xác nhận rằng vấn đề nhân quyền tại Việt Nam khiến cho việc phê chuẩn thỏa thuận tự do thương mại EU-Việt Nam gặp khó khăn.

Theo nhà báo David Hutt, trước lúc xẩy vụ bắt cóc, chính phủ Việt Nam đã cho thấy ý muốn xoa dịu các mối quan ngại của Châu Âu, vì thế, vụ việc này càng làm cho vấn đề rối ren thêm.

Vào tháng 7 vừa qua chẳng hạn, thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc qua Đức tham dự thượng đỉnh G20, ở Hamburg. Ông đã gặp 14 lãnh đạo thế giới, trong đó có cả chủ tịch Liên Hiệp Châu Âu Donald Tusk và chủ tịch Ủy Ban Châu Âu Jean Claude Juncker. Ông cũng tiếp xúc với thủ tướng Đức Merkel, và trong cuộc gặp này, hai bên đã đồng ý trên 1,7 tỷ đô la thỏa thuận thương mại mới. Sau đó ông Phúc sang Hà lan, nước đầu tư hàng đầu của Châu Âu vào Việt Nam. Tại La Haye ông Phúc thông báo Việt Nam sẽ bãi bỏ giới hạn trong đầu tư nước ngoài vào nhiều ngành công nghiệp.

Liệu nhân quyền có cản đường thương mại hay không ?

Theo nhận định của nhà báo trên tờ Forbes, chính quyền Việt Nam có lẽ cũng biết là trong lúc vấn đề nhân quyền có thể là một ‘lằn ranh đỏ’ đối với một số quan chức châu Âu, nhưng lợi nhuận đầy hứa hẹn đối với các tập đoàn Châu Âu có thể đủ sức để thúc đẩy một số khác chấp nhận thỏa thuận tự do mậu dịch với Việt Nam.

Châu Âu có thể tự hại mình nếu đình hoãn thúc đẩy tự do mậu dịch với Việt Nam vì vấn đề nhân quyền, vì như thế sẽ tạo nên tiền lệ cho những thỏa thuận sau này. EU từ lâu nay luôn muốn có thỏa thuận tự do thương mại với cả khối Đông Nam Á và các cuộc thảo luận đã được nối lại vào tháng Ba.

Nếu FTA với Việt Nam không thành do vấn đề nhân quyền – dù không phải là do sự kiện ông Thanh bị bắt cóc – thì thỏa thuận EU – ASEAN cũng sẽ tiêu tan vì nếu căn cứ vào điều kiện nhân quyền, thì tình trạng ở Lào, Cam Bốt, Malaysia, Philippines, Brunei không khác gì Việt Nam.

Nhìn từ Úc : Uy tín quốc tế của Việt Nam bị sứt mẻ

Cũng về vụ Đức tố cáo Việt Nam « bắt cóc » ông Trịnh Xuân Thanh, nhà báo Helen Clark trên trang mạng của viện nghiên cứu Úc The Lowy Institute ngày 10/08/2017 đã cho rằng vụ này không chỉ gây sứt mẻ trong quan hệ song phương Việt-Đức, mà còn « phá hoại các nỗ lực tìm kiếm bạn bè và tăng cường uy tín của Việt Nam », tựa của bài báo.

Đối với Helen Clark, giới đầu tư nước ngoài và định chế tài chính thế giới từ lâu nay chỉ mong muốn Việt Nam cải tổ khu vực kinh tế quốc doanh tham nhũng và kém hiệu quả. Phải công nhận là Việt Nam đã có một số tiến bộ năm trong qua, và tại Đại Hội Đảng lần thứ 12, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhấn manh trên nhu cầu cải tổ.

Tuy nhiên, vụ bắt cóc môt cựu lãnh đạo doanh nghiệp xin tị nạn tại Đức gần đây đã làm suy giảm sự tin tưởng vào đà cải tổ dựa trên luật pháp ở Việt Nam. Cuộc chiến chống tham nhũng của Việt Nam từng dẫn đến nhiều vụ truy bắt khác, nhưng hiếm khi liên quan đến một người chức cao như ông Trịnh Xuân Thanh, đã từng được huân chương Anh Hùng Lao Động Thời kỳ Đổi Mới vào năm 2011.

Theo Helen Clark, nhiều nhà phân tích cũng tự hỏi là phải chăng những cáo buộc nhắm vào ông Thanh nằm trong nỗ lực của ông Nguyễn Phú Trọng muốn triệt hạ tất cả những người thân cận với cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Việc khai trừ ông Đinh La Thăng, thân cận với ông Thanh, ra khỏi Bộ Chính Trị vào năm nay, do hoạt động kém cỏi trước đây, cũng nhằm mục tiêu trên. Điều đáng tiếc là ở Việt Nam, tham nhũng là một vấn đề muôn thuở.

Lỡ dịp có thị trường châu Âu để giảm bớt lệ thuộc vào Trung Quốc

Cũng như nhà báo David Hutt, Helen Clark cũng chú ý đến các tác hại đối ngoại của vụ Trịnh Xuân Thanh, trong đó có vấn đề đàm phán về Hiệp định Tự Do Thương Mại với Liên Hiệp Châu Âu, trong bối cảnh vì mất đi TPP, Việt Nam đang cần tìm thêm một thị trường lớn để giảm thiểu lệ thuộc vào giao thương với Trung Quốc, một mục tiêu mà Hà Nội khó thể đạt được với hiệp định khu vực RCEP (Regional Comprehensive Economic Partnership).

Về phần Liên Hiệp Châu Âu cũng vậy, họ nhìn Việt Nam như một thị trường tốt với tầng lớp trung lưu đang lên và tìm kiếm những sản phẩm tiêu thụ khác thay thế sản phẩm Trung Quốc bị xem là chất lượng kém. Vấn đề đặt ra là cho đến nay, nhiều thành viên Châu Âu chống lại việc ký kết tự do thương mại với Việt Nam do vấn đề nhân quyền, và việc bắt giữ, trấn áp các blogger đang tiến hành có lẽ sẽ được đưa ra thảo luận ở Nghị Viện Châu Âu. Vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh trên lãnh thổ Đức sẽ gây thêm phiền phức.

Để mất người bạn tốt nhất tại châu Âu

Theo Helen Clark, hậu quả của vụ này còn nghiêm trọng hơn nữa khi mà cho đến nay, Đức là người bạn tốt nhất của Việt Nam ở Châu Âu, là đối tác thương mại hàng đầu của Việt Nam trong Liên Hiệp Châu Âu.

Nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và thủ tướng Đức Angela Merkel đã ký thỏa thuận hợp tác chiến lược năm 2011. An ninh và quốc phòng ngày trở nên vấn đề trọng tâm đối với Việt Nam trong quan hệ kiểu này.

Thế nhưng vấn đề trọng tâm trong thỏa thuận Đức-Việt là gì ? Đối với Helen Clark, ngoài giáo dục và môi trường, còn có vấn đề hành xử theo luật pháp. Đức đã nỗ lực hỗ trợ Việt Nam cải tổ hệ thống luật pháp trong đó có việc được bộ Ngoại Giao Đức nói rõ là « hướng dẫn thực thi các công ước quốc tế… phát huy nhân quyền và trợ giúp pháp lý và những vấn đề khác ».

Làm sao đả kích Trung Quốc không tôn trọng luật quốc tế trên Biển Đông?

Những yếu tố trên rõ ràng là không giống với nhận định của bộ Ngoại Giao Đức xác nhận vụ bắt cóc mới đây, theo đó « Việc bắt cóc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh trên lãnh thổ Đức là một sự vi phạm chưa từng thấy và trắng trợn luật lệ của Đức và quốc tế ».

Đối với Helen Clark, đây quả là một vấn đề lớn vì Việt Nam mong muốn hội nhập hoàn toàn vào cộng đồng quốc tế, đề cao các giá trị đa phương cũng như hoạt động dựa trên luật pháp của các quốc gia dân chủ như Hoa Kỳ hay Nhật Bản. Và đấy là do tranh chấp của Việt Nam ở Biển Đông về đường chín đoạn của Trung Quốc, Việt Nam hậu thuẫn phán quyết của Tòa Trọng tài La Haye và muốn áp dụng luật biển quốc tế trong cuộc tranh chấp.

Để thúc đẩy những vấn đề cốt lõi này, Việt Nam đã từng tìm kiếm một vai trò quốc tế hùng mạnh hơn, từ chiếc ghế không thường trực tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, cho đến tham gia công tác duy trì hòa bình, hay làm thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc vài năm trước đây. Trong bối cảnh đó, một vụ bắt cóc kiểu thời Chiến Tranh Lạnh đã làm đảo lộn tất cả, vi phạm luật pháp Đức cũng như quốc tế, và không phù hợp với quy chế một quốc gia có trách nhiệm

………………………………………………………….

Có Phải Trương Huy San Lộ Mặt Tình Báo Hoa Nam?

Nguồn:Nhóm Bà Đầm Xòe.

Trương Huy San O sin Huy Đức, ảnh sưu tầm trên mạng.

Hàng loạt trang mạng lâu nay được dư luận xem như những trang sinh ra để bảo vệ chế độ, bỗng nhiên ba ngày nay ( 8,9,10 tháng 8 năm 2017) đồng loạt lên tiếng tấn công vào nhà báo Osin Huy Đức, tức Trương Huy San, sau bài Trương Huy San tấn công vào Trần Đại Quang ngã bệnh trọng và gợi ý phải công khai minh bạch và tìm người thay thế. Đáng chú ý là các bài báo đều đồng loạt chỉ đích danh Trương Huy San làm việc cho Cục tình báo Hoa Nam của Tàu Cộng mà không một chút e dè. Những bằng chứng đưa ra đều dẫn từ những bài viết hay từ thông tin của Trương Huy San công khai trên mạng. Có thể khái quát những thông tin đánh giá Trương Huy San bằng một đoạn trích từ bài viết cuả Thanh Phương mới đăng sáng nay, 11/8/2017, trên trang mạng “Ngọn Cờ Vi tổ quốc vì nhân dân”:

“Những bài viết tấn công của Huy Đức cũng rất có chủ đích. Nếu để ý sâu hơn, thì Huy Đức bao lâu nay vẫn thường tấn công vào nhưng quan chức lãnh đạo thân phương Tây. Mà cựu thủ tướng Ba Dũng là một điển hình. Tại sao lại như vậy, đây một phần là ý muốn của Huy Đức, nhưng phần lớn nằm ở vấn đề ông chủ của Huy Đức. Như đã nói ở trên, Huy Đức có sự đỡ đầu của các quan chức cấp cao ở Việt Nam, mà những người này lại có xu hướng thân Trung Quốc, muốn Việt Nam trở nên phụ thuộc hoàn toàn vào anh bạn láng giềng to béo ngày ngày ra rả kêu gọi thân thiện nhưng đang cướp đảo cướp biển của Việt Nam. Một điểm đáng chú ý là Huy San vừa qua được cho là xuất hiện trong báo cáo của phía ngoại giao Mỹ về việc y nằm trong danh sách đối tượng có tiếng nói trên mạng xã hội, chịu sự ảnh hưởng của Trung Quốc để chuyên tấn công vào giới chức lãnh đạo thân Mỹ và phương Tây, tạo hình ảnh thân thiện cho Trung Quốc trong lòng người dân Việt. Đây là điều không lạ lẫm gì, bởi tình báo Hoa Nam đến lá khô, đỉa hút máu – những thứ vô dụng, còn mua được, thì một cái tên có thể làm rối loạn tình hình chính trị xã hội như Huy Đức thì ngại gì mà không lôi kéo, mua chuộc”.

Tôi chú ý đến thông tin này ở đoạn báo trên vì các bài báo khác không có: “Một điểm đáng chú ý là Huy San vừa qua được cho là xuất hiện trong báo cáo của phía ngoại giao Mỹ về việc y nằm trong danh sách đối tượng có tiếng nói trên mạng xã hội,chịu sự ảnh hưởng của Trung Quốc để chuyên tấn công vào giới chức lãnh đạo thân Mỹ và phương Tây, tạo hình ảnh thân thiện cho Trung Quốc trong lòng người dân Việt”.

Lâu nay tôi cũng đã nghi ngờ Trương Huy San làm việc cho Cục tình báo Hoa Nam với nhiệm vụ chính:

    Bảo vệ và đánh bóng cho thế lực thân Tàu Cộng, đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng.
Tấn công và tiêu diệt những thế lực muốn thoát Tàu Cộng, đứng đầu là Nguyễn Tấn Dũng.
Sử dụng mọi chiêu trò nhằm kiềm chế tối đa cho sự sụp đổ của chế độ.

Đây là lý do vì sao Huy San chống tham những, nhưng chưa bao giờ tấn công vào thế chế sinh ra tham nhũng. Đó là thế chế độc tài do những người cộng sản cầm quyền sinh ra và duy trì, mà kẻ muốn duy trì lâu dài chính là Nguyễn Phú Trọng và phe nhóm.

Đó là lý do, vì sao chưa bao giờ Huy San chê Nguyễn Phú Trọng, phê phán Tàu Cộng chiếm đất liền biển đảo và bắn giết ngư dân và tự tin đi lại ngênh ngang trên đất Việt Nam. Ngược lại Huy San tận dụng, luồn lách mọi cơ hội, sự dụng ngón nghề báo chí điêu luyện kín đáo khen Nguyễn Phú Trọng là “trong sáng, liêm khiết, xứng danh lãnh tụ” và ủng hộ sự có mặt lâu dài của Tàu Cộng ở Việt Nam như cổ vũ cho Tàu Cộng xây dựng miếu thờ ở Kỳ Anh, Hà Tĩnh:

“Ta cho họ xây một nơi thờ tự một cách minh bạch là đàng hoàng xác lập chủ quyền của ta ngay trên chính phần đất mà họ đang sử dụng. Lẽ ra chính quyền Hà Tĩnh nên cấp phép xây dựng miếu thờ trong khu công nghiệp Vũng Áng” – status ngày 27/10/2014 trên FB Trương Huy San. Trong khi đó, Huy San lại không hề có dòng nào phê phán, lên án Formosa xả thải, phá hủy môi trường dọc theo biển miền Trung.

Đó là lý do vì sao Huy San chưa bao giờ ngó ngàng gì đến cuộc đấu tranh đòi dân chủ dân quyền ở Việt Nam.

Đó cũng là lý do giải thích vì sao Huy San có những tài liệu quan trọng, có khi là tài liệu mật để tung tin trước và có cơ sở để khen người này, diệt người kia, mà một nhà báo tự do, độc lập đúng nghĩa không bao giờ có.

Vâng, tung tài liệu để phe cánh diệt nhau luôn có ích cho phong trào đấu tranh giải thể cộng sản cầm quyền. Nhưng chỉ nhằm mục tiêu triệt hạ phe cánh mà không cân nhắc thiệt hơn và đặt lợi ích dân tộc lên trên hết thì sự diệt nhau có khi lại lợi ít, hại nhiều cho đất nước, cho dân tộc. Huy San thừa biết điều này. Nhưng vì sao Huy San lại không cân nhắc tính toán? Chỉ có thể hiểu Huy San làm việc cho tình báo Hoa Nam và mục tiêu bảo vệ Nguyễn Phú Trọng, phe nhóm Phú Trọng đi liền với mục tiêu bảo vệ sự bành trướng, thôn tính Việt Nam của Tàu Cộng. Còn các yếu tố, đối tượng khác, Huy San chỉ có nhiệm vụ là diệt.

Tôi có suy nghĩ rằng, không phải ngẫu nhiên mà Huy San lại được chọn là mục tiêu đầu tiên bị các trang mạng như Quốc Hội, Trần Đại Quang, Nguyễn Tấn Dũng, VNTB vân vân, đánh đồng loạt. Tôi sẽ không nhầm khi tin rằng, đó là dấu hiệu đầu tiên báo tin cuộc phản công vào phe Nguyễn Phú Trọng của phe muốn thoát Trung đã bắt đầu.

………………………………………………………..

</fon

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

tumblr hit counter