1.Tàu chiến Hoa Kỳ 'tới gần Trường Sa'(BBC)2.Rau muống và thịt bò(canhco's blog)3.Phía sau sự hào nhoáng Hà Nội(RFA)

Tàu chiến Hoa Kỳ ‘tới gần Trường Sa’

Nguồn:BBC- 26-10-2015 – 2 giờ trước

dang tren duoung.jpg1

Image copyright Reuters

USS Lassen, tàu khu trục Hoa Kỳ, đang trên đường tới giới hạn 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo Trung Quốc xây tại Biển Đông và sẽ ở đó trong nhiều giờ, hãng thông tấn Reuters đưa tin vào đầu giờ sáng ngày 27/10 giờ Việt Nam.

Điều này đánh dấu sự khởi đầu cho một loạt động thái thách thức trước việc Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền tại một trong các tuyến đường biển đông tàu bè đi lại nhất trên thế giới.

Hiện chưa rõ giới chức Trung Quốc có được thông báo về các kế hoạch của Hoa Kỳ hay không.

Nhưng một người phát ngôn Đại sứ quán Trung Quốc tại Washington nói tự do đi lại trên biển “không nên được dùng để phô trương sức mạnh và gây phương hại tới chủ quyền và an ninh của các nước khác”.

Bất kể đó là tàu chiến lớn hay là một chiếc thuyền đánh cá nhỏ, nguyên tắc là rất rõ ràng: quyền của tất cả các nước phải được tôn trọng
John Kerry, Ngoại trưởng Hoa Kỳ (13/10/2015, New York)

Trung Quốc gần đây nói “không bao giờ cho phép bất cứ nước nào” xâm phạm vùng biển và không phận của họ sau khi Hoa Kỳ tuyên bố sẽ điều tàu và phi cơ “tới bất kỳ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép” và vào thời điểm mà Hoa Kỳ lựa chọn.

Được biết nhiều khả năng Hải quân Mỹ sẽ điều phi cơ do thám P-8A và P-3 hộ tống.

Các chuyến tuần tiễu bổ sung sẽ được tiến hành trong những tuần tới và cũng có thể được tiến hành xung quanh các cơ sở mà Việt Nam và Philippines xây tại Trường Sa, một quan chức quốc phòng Mỹ ẩn danh nói với Reuters.

Theo Công ước LHQ về Luật Biển, giới hạn 12 hải lý không được áp dụng xung quanh các đảo nhân tạo được xây trên các bãi đá ngầm.

Bốn trong số bảy bãi đá Trung Quốc xây cất trong vòng hai năm qua bị hoàn toàn ngập nước lúc thủy triều lên khi thi công xây dựng, giới học giả luật được nhà báo Greg Torode của Reuters dẫn lời.

‘Tuần tiễu thường xuyên’

Bonnie Glaser, một chuyên gia an ninh tại viện nghiên cứu CSIS ở Hoa Kỳ nói việc tuần tiễu của Hoa Kỳ nhiều khả năng sẽ diễn ra thường xuyên vì hải quân Mỹ muốn đảm bảo rằng họ không bị cấm cửa tại khu vực này.

“Tôi biết là Hoa Kỳ không muốn thấy như vậy. Không ai muốn cho Trung Quốc có khu vực cấm đi lại mới cả.”

Tin Hoa Kỳ điều tàu chiến vào khu vực có tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông được một loại các báo trong khu vực và quốc tế đưa tin trong đó có Kyodo News của Nhật, The Guardian của Anh.

Không ai muốn cho Trung Quốc có khu vực cấm đi lại mới cả
Bonnie Glaser, Chuyên gia An ninh, CSIS

Ngoại trưởng Hoa Kỳ gần đây nói sẽ không chấp nhận các giới hạn tự do hàng hải và hàng không tại khu vực Biển Đông.

Thông điệp được đưa ra trong khuôn khổ họp cấp ngoại trưởng Hoa Kỳ và khối Asean tại New York.

Không đề cập tới tên của bất kỳ nước nào đang tạo ra thách thức, ông Kerry nói:

“Tôi nói rõ thế này. Hoa Kỳ sẽ không chấp nhận việc giới hạn tự do hàng hải và hàng không và những việc sử dụng biển vào các mục đích hợp pháp khác.

“Bất kể đó là tàu chiến lớn hay là một chiếc thuyền đánh cá nhỏ, nguyên tắc là rất rõ ràng: quyền của tất cả các nước phải được tôn trọng”.

Tàu khu trục USS Lassen được điều tới Biển Đông từ căn cứ Yokosuka, Nhật Bản. Tàu này từng do Hạm trưởng Lê Bá Hùng chỉ huy (04/2009- 12/2010) và đã ghé thăm Đà Nẵng vào tháng 11/2009.

“Người dân VN mong muốn Mỹ tiến vào biển đông của VN để ngăn chặn sự bành trướng của TQ”, Thành Nguyễn bình luận trên Facebook của BBC tiếng Việt. Trong khi đó Nguyễn Hòa nhận xét: “Ngư dân VN có thể an tâm đánh bắt trên vùng biển của mình rồi.”

“Dễ mất ổn định”

Tại Quốc hội, ngày 22/10, Đại tướng Phùng Quang Thanh đã phát biểu về tình hình quốc phòng, an ninh, bảo vệ chủ quyền quốc gia trong đó có đề cập tới điều ông gọi là “các nước lớn” mặc dù không nêu tên đó là nước nào.

“Ở khu vực Đông Nam Á, cạnh tranh chiến lược giữa các nước lớn đang tăng lên, diễn ra việc tập hợp lực lượng, lôi kéo các nước nhỏ, nếu xử lý không khéo có thể dẫn đến mất ổn định.

“Trong hội nhập quốc tế và đối ngoại quân sự, chúng ta luôn luôn giữ vững đường lối đối ngoại độc lập tự chủ.

“Độc lập tự chủ là nguyên tắc vô cùng quan trọng, vì nếu nhận thức lệch lạc, đứng về phía nước lớn này mà quay lưng vào nước lớn khác sẽ dẫn đến những hệ quả phức tạp cho đất nước,” ông Phùng Quang Thanh phát biểu.

Trong cuộc phỏng vấn với Hồng Nga, BBC Việt Ngữ, bên lề Đối thoại Shangri-La ở Singapore diễn ra hai ngày 30-31/5, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng nói “Tình hình càng căng thẳng thì càng phải giữ độc lập, tự chủ. Đó là nguyên tắc nhất quán của Việt Nam.”

Ông Vịnh cũng bác bỏ khả năng Việt Nam tham gia liên minh quân sự với bất cứ quốc gia nào.

dang tren duong 2.jpg1

==============================

Bài đọc thêm-

Chiến hạm Mỹ hoàn tất chuyến vào vùng 12 hải lý đảo nhân tạo
Nguồn:nguoiviet.com- Monday, October 26, 2015 3:42:55 PM

WASHINGTON DC (NV) – Một khu trục hạm của Hải Quân Hoa Kỳ đã hoàn tất việc đi vào vùng 12 hải lý của các đảo nhân tạo do Trung Quốc bồi đắp ở quần đảo Trường Sa trên biển Đông. CNN trích dẫn lời một giới chức hôm Thứ Hai cho biết, quyết định này đã được sự chấp thuận của Tổng Thống Barack Obama.

do doc

Đô Đốc Harry B Harris Jr, tư lệnh hạm đội Thái Bình Dương đứng bên ảnh chụp đảo Chữ Thập do Trung Quốc bồi đắp. (Hình: AP/Cliff Owen)

Trong khi đó, AFP dẫn nguồn tin quân sự Hoa Kỳ nói, khu trục hạm thi hành nhiệm vụ này là USS Lassen, có căn cứ tại Nhật Bản. Chiến hạm này từng do một sĩ quan người Mỹ gốc Việt, hạm trưởng Lê Bá Hùng, chỉ huy trong 2 năm 2009 – 2010.

Tin cho hay, chiếc chiến hạm sẽ đi ngang qua khu vực 12 hải lý vào đêm Thứ Hai, với sự yểm trợ của máy bay trinh sát ở trên không, bay trên không phận quốc tế.

Phi cơ sẽ canh chừng chiếc tàu và túc trực quanh đó nếu cần thiết, để ghi nhận và đối phó với bất kỳ sự kiện nào.

Nguồn tin cho biết phía Trung Quốc không hề được thông báo trước và hy vọng rằng sẽ không gặp phải rắc rối nào.

Các đảo và vùng biển lân cận trên Biển Đông đang là mối tranh chấp chủ quyền của nhiều quồc gia như Trung Quốc, Brunei, Malaysia, Philippines, Đài Loan và Việt Nam.

Hồi Tháng Sáu, Trung Quốc loan báo sắp hoàn tất việc xây dựng các đảo nhân tạo ở Biển Đông và rằng sẽ tiếp tục xây dựng các cơ sở ở trên đó.

Trung Quốc không ngừng khẳng định rằng hoạt động ở Biển Đông không nhắm vào nước nào hay gây ảnh hưởng đến giao thông hàng hải hay hàng không.

Nhiều giới chức Mỹ nói, tàu chiến Trung Quốc đi vào vùng lãnh hải của Hoa Kỳ, trong phạm vi 12 hải lý của duyên hải ngoài khơi Alaska vào đầu tháng này, khi Tổng Thống Obama đang ghé thăm tiểu bang.

Các giới chức nhấn mạnh rằng hành động của Trung Quốc phù hợp với “sự thông thương không ác ý” chiếu theo luật hàng hải quốc tế.

Tuy nhiên ở Biển Đông, Hoa Kỳ chưa hề xâm phạm vào phạm vi giới hạn 12 hải lý mặc dù Mỹ không hề công nhận các đảo ở đó là lãnh thổ của Trung Quốc, và rằng tính chất nhân tạo của nó không mang lại cho đảo một vùng lãnh hải có giá trị.

do doc 2

Khu trục hạm USS Lassen. (Hình: navsource.org)

* Thách thức Bắc Kinh

Sự kiện chiến hạm của Hoa Kỳ đi vào vùng 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo mà Trung Quốc xây dựng trái với luật pháp quốc tế cho thấy Hoa Kỳ không nhân nhượng để Trung Quốc làm bá chủ biển Đông.

Trước đó, hôm 12 tháng 10, Hoa Kỳ đã báo cho các đồng minh Á Châu về kế hoạch tuần tiễu gần các đảo nhân tạo mà Trung Quốc xây dựng ở khu vực Trường Sa. Một việc sẽ tạo căng thẳng hơn với Trung Quốc.

Hành động này nhằm thách đố nỗ lực của Trung Quốc tuyên bố chủ quyền lãnh thổ đối với một khu vực biển rộng lớn vốn là thủy lộ chiến lược tại Đông Nam Á Châu.

Không ảnh phổ biến những tháng gần đây cho thấy 7 bãi đá ngầm ở khu vực quần đảo Trường Sa, mà Trung Quốc cướp của Việt Nam, đã được bồi đắp thành 7 đảo nhân tạo khổng lồ. Giới phân tích thời sự tin tưởng chúng sẽ là những căn cứu quân sự quy mô trên biển Trung Quốc nhằm khống chế cả Biển Đông.

Trung Quốc coi những đảo nhân tạo đó là chủ quyền lãnh thổ đòi hỏi các nước khác phải tôn trọng nhưng theo Công Ước Quốc Tế về Luật Biển (UNCLOS) đảo nhân tạo cũng như các bãi đá ngầm không được kể là những vị trí thực địa để tính chủ quyền lãnh thổ 12 hải lý.

Từ trước tới nay, Hải Quân Mỹ vẫn kềm chế chưa đi vào bên trong phạm vi 12 hải lý của các đảo nhân tạo Trung Quốc bồi đắp ở khu vực quần đảo Trường Sa, kể từ năm 2012 đến nay.

Tháng 5 vừa qua, một máy bay tuần tra Poseidon P-8 trên có một tướng lãnh Hải quân và ký giả hãng tin CNN bay gần một đảo nhân tạo nhưng vẫn còn bên ngoài phạm vi 12 hải lý. Tin tức cho hay truyền tin Hải Quân Trung Quốc 8 lần xua đuổi máy bay Mỹ P-8 rời khỏi khu vực.

Hồi đầu tháng 10, khi có tin Mỹ dự tính cho tàu chiến di chuyển hay máy bay tuần tra bên trong phạm vi 12 hải lý của các đảo nhân tạo ở Trường Sa, Bộ Ngoại Giao Trung Quốc qua phát ngôn viên Hua Chunying (Hoa Xuân Oánh) đã nói cứng rằng Trung Quốc không cho phép nước nào thách đố chủ quyền lãnh thổ của họ.

Trên tạp chí thông tin quân sự quốc phòng quốc tế IHS Jane’s Defense, nhà phân tích James Hardy cho rằng, nếu Mỹ cho tàu hay máy bay di chuyển bên trong phạm vi 12 hải lý của đảo nhân tạo ở Trường Sa, tùy theo loại tàu chiến nào, máy bay nào, sẽ cho thấy quyết tâm thách đố của Mỹ đến đâu.

Cho tàu cận duyên đi một mình hay một tuần dương hạm trang bị hỏa tiễn lớp Arleigh Burke có thêm một số tàu chiến nhỏ hơn đi kèm, mang những thông điệp khác nhau. (TP-TN)

…………………………………………………………………..

Rau muống và thịt bò.

Nguồn: canhco’s blog – Mon, 10/05/2015 – 21:54 — canhco

Nếu ai từng sống ở miền Nam sau ngày 30 tháng 4 có lẽ sẽ khó quên câu chuyện truyền miệng lấy ra từ một bài báo trích lời Thủ tướng Phạm Văn Đồng nói rằng: “một ký rau muống có chứa chất bổ dưỡng ngang với một ký thịt bò”.

Người miền Nam tuy dễ tin, dễ tin đến độ ngây thơ, nhưng cũng tỏ ra nghi ngờ sự so sánh có vẻ “gập ghềnh” này mặc dù dân Nam vốn quen với cách leo trèo trên những chiếc cầu khỉ ở quê mình. Người Sài gòn thì khác, rau muống và thịt bò được mang ra mổ xẻ trên các bàn tiệc thanh đạm khi nhà có khách hay giổ quẩy, tang tế. Cho tới năm 1978, miếng thịt bò trở quý hiếm cùng cực, ngoài chợ họa hoằn lắm là vài ba lạng thịt của những chú bò kiệt sức từ Hóc Môn hay Bình Chánh chở về. Nhiều chợ nội thành rộ lên việc mua bán bắp hạt, khoai mì hay rau lang, rau muống…những thứ có thể nấu độn với cơm. Bà nội trợ lận lưng vài ngàn bạc, ngẩn ngơ nhìn bó rau muống đã được gia đình ăn đến ngấy và có thể nói chỉ nhìn thôi cũng đã cạn dòng nước giải.

Rau muống và thịt bò lúc ấy được dân miền Nam rạch ròi và họ rất tự tin rằng nếu ai nói rau muống có thể thay thế thịt bò thì ngay lập tức sẽ nhận ánh mắt không khinh bỉ thì cũng lạnh lùng lảng tránh.

Rau muống và thịt bò tưởng đã an giấc nghìn thu bỗng dưng sống dậy, hiện hình ở một dạng khác, tinh vi hơn, thuyết phục hơn…có lẽ do người dân đã biết phân biệt giữa thực tế và câu chữ luyến láy sệt mùi tuyên giáo nên lần này rau muống ngụy trang kỹ hơn, thịt bò được sơn phết trông tươi tắn dưỡng chất và giống hơn ngày xưa, cái thời miếng thịt bò chỉ nằm trên trang giấy của báo Sài gòn Giải phóng.

Thịt bò lần này là chủ nghĩa xã hội tại Cuba và rau muống là những công ích mà nhân dân trên ốc đảo này đang thụ hưởng.

Người tận dụng sự hiểu biết về chủ nghĩa xã hội của mình là một cán bộ dưới cái tên Trí Lê, đã đặt tựa bài báo rất kêu, có thể nói đầy thách thức nữa là khác: Bao giờ Việt Nam mới được như Cuba? (1)

Bài viết mở đầu bằng tất cả sự trân trọng dành cho hai đất nước, một là Bắc Triều Tiên và hai là Cuba. Bắc Triểu Tiên thì tác giả dẫn lời ông Lê Quảng Ba khẳng định đây là một nơi đáng sống vì họ lo cho trẻ em rất đảm bảo và đường xá, hạ tầng cơ sở rất được coi trọng.

Ông Lê Quảng Ba từng được báo chí cả hai lề ném đá và không cần thiết phải nhắc lại ở đây. Chỉ xin một câu ngăn ngắn nhắn lại với ông Trí Lê: Bình Nhưỡng vẫn đang kêu cứu với LHQ xin gạo cứu đói trong đợt mất mùa mới nhất và LHQ vừa công bố bản phúc trình của trẻ suy dinh dưỡng tại Bắc Triểu Tiên đấy ông ạ.

Còn về Cuba, cái tựa khá khiêu khích ấy làm nhiều người ngẩn ngơ: thì ra bao lâu nay mình bị bịt mắt, bị phân tán tư tưởng và nhất là bị bọn tư bản nó đầu độc, làm méo mó thông tin về một đất nước đáng sống và đáng ngưỡng mộ.

Ôi, vậy mà năm ngoái ông Thủ tướng lại bày đặt tặng không cho Cuba 5.000 tấn gạo không biết làm chi nữa? và lô gạo đầu tiên đã giao tại cảng Mariel (Cuba) vào ngày 26/10/2014, và số gạo này được giao đủ trong tháng 11/2014.

Cái tên cảng Mariel dẫn tới một câu chuyện khác mà người dân Cuba có lẽ vài thế kỷ nữa vẫn không thể quên được đó là “sự kiện Mariel” xảy ra vào ngày 15 tháng 6 năm 1980 khi Fidel Castro bị làn sóng người dân Cuba đòi vượt biên tị nạn sang các nước khác đã công khai ra lệnh không được đàn áp họ và cho phép người muốn ra đi chỉ được khởi hành tại cảng Mariel mà thôi. Kết quả là đã có 125 ngàn người tới bờ biển Miami của Mỹ để rồi sau đó chính phủ của Tổng thống Clinton phải cho phép rút thăm mỗi năm để nhận vào nước Mỹ 20 ngàn người Cuba ra đi hợp pháp, thay vì ra đi ào ạt như trước.

Sự quỷ quyệt của Fidel Castro cho một kết quả đáng suy gẫm: Mỗi năm người Cuba lưu vong gửi về cho gia đình mình 3 tỷ đô la, số tiền này tuy đã bị giới hạn của chính phủ Mỹ chỉ cho phép gửi về 2.500 đô la một năm, cũng đủ để nuôi sống chính phủ và gần 12 triệu người dân Cuba trong hơn 30 năm qua.

Và nhờ nó mà Trí Lê mới thấy được điều mà ông ta cho là chừng nào Việt Nam mới bằng Cuba.

Trí Lê viết: “Những kẻ trọc phú ở Việt Nam nhìn người dân Cuba bằng con mắt của kẻ lắm tiền. Nhưng họ không biết rằng, ở Cuba, có những điều mà ít nhất 2/3 dân số Việt Nam đang nằm mơ cũng không được như vậy”.

Để chứng minh, tác giả liệt kê một loạt những điều đang xảy ra tại đất nước suốt năm mùa hè này. Thứ nhất, Cuba là nơi bao cấp cho trẻ em học từ bậc tiểu học cho tới đại học mà không tốn học phí gì. Nhà nước lo cho các em ăn trưa tại trường và đặc biệt hơn em nào cũng được uống sữa không tốn tiền cho tới lớn.

Tác giả đã che đậy những thông số mà đáng lẽ phải liệt kê ra luôn cho người đọc so sánh. Bậc tiểu học của Cuba và ngay cả khi lên tới thạc sĩ được nhà nước bao cấp, đồng ý. Nhưng học gì và học như thế nào thì cần phải hỏi các định chế độc lập khác, những nơi mà ông Trí Lê không thể cho là bóp méo sự thật hay cố tình tuyên truyền chống phá.

Hãy xem bản phúc trình của World Bank về giáo dục tại Cuba.(2)

Điều đáng lưu ý trong bản phúc trình này là tất cả các sinh viên cao học, tức là những người được miễn học phí sẽ là cán bộ sau khi ra trường và họ được nhà trường huấn luyện về các môn học để thực hiện mục tiêu mà chính phủ đề ra.

Đây là khác biệt lớn nhất và cũng là mục đích mà chính phủ Cuba bao cấp cho giáo dục. Trong môi trường học vấn như thế liệu công dân tương lai của Cuba sẽ giúp ích được gì cho bản thân, gia đình và xã hội hay cuối cùng cũng chỉ là những con cừu trong cái chuồng trại chủ nghĩa xã hội mà tác giả Trí Lê hết lòng hâm mộ?

Ông viết: “giáo dục của Cuba được xếp vào hàng tiên tiến nhất thế giới, ngang với Đan Mạch. Y tế Cuba thì đứng vào hàng đầu và họ đã chế ra được vắc-xin phòng chống bệnh ung thư và nhiều loại thuốc đặc biệt khác”.

Có lẽ tác giả đã quá lời khi nâng rau muống ngang tầm với thịt bò. Khi so sánh hai nền giáo dục thì chính tác giả đã lậm vào việc phân tích trong rau muống có chất này, chất kia cũng y như thịt bò vậy, nhưng tác giả quên mất rằng, thịt là thịt mà rau là rau, ngay một đứa trẻ lên ba cũng biết thế nào là vị ngon của thịt mà rau muống không thể có. Cũng như mục tiêu của giáo dục Đan Mạch không hề đào tạo ra những con người phục vụ cho guồng máy độc đảng, mà họ đào tạo ra những công dân tự do, những tri thức có thể làm chủ thế giới vì vậy sự so sánh không thể gọi là khập khiểng mà hình dung từ “không lương thiện” sẽ chính xác hơn.

Tác giả gọi việc bao cấp y tế và giáo dục là thiên đường xã hội chủ nghĩa là điều mà Việt Nam thèm khát cũng không có được.

Vâng đúng là xã hội chũ nghĩa mới có những thành tựu rực rỡ như vậy, nhưng bù lại, người dân Cuba sống trong cái lồng xã hội chủ nghĩa ấy đang ra sao và họ làm gì khi được bao cấp?

Tưởng người dân Việt cũng nên hình dung ra cái mà tác giả Trí Lê gọi là thiên đường:

Theo thông tin từ nguồn của chính phủ Cuba thì người dân nước này đang được nhà nước cung cấp chế độ tem phiếu. Chi tiết mỗi tháng được cung cấp như sau: (3)

Gạo 2 ký 7, đậu các loại: 570 gr, đường cát trắng 1 ký 4, đường cát vàng 1 ký 4, Sữa chỉ cấp cho trẻ em dưới 7 tuổi 1 lit mổi ngày. Trứng chỉ cấp từ tháng 9 tới tháng 12: mỗi người 12 trứng. Khoai tây, chuối 6 ký 8.

Tất cả được bán với giá quốc doanh tức là rất rẻ.

Những ai từng ở miền Bắc sẽ hiểu thế nào là bao cấp, là tem phiếu, tưởng không cần nhắc nữa thì người dân đã đủ lạnh xương sống rồi và họ không cần ăn miếng thịt bò làm từ rau muống.

Còn rất nhiều điều khác mà tác giả nhìn thấy bằng con mắt của một cán bộ công an hơn là một du khách khi tác giả tự nhận rằng:

“Người viết bài này cũng đã được sang Cuba tới 4 lần từ năm 2006 đến nay; cũng đã được làm việc với lãnh đạo Bộ Kinh tế Cuba; Bộ Nội vụ Cuba và lãnh đạo công an một số tỉnh, thành. Rồi cũng đã gặp gỡ không ít cán bộ, công nhân Cuba, trong đó có không ít người đã từng sang giúp ta mở đường Hòa Lạc – Xuân Mai, xây dựng khách sạn Thắng Lợi, mở đường Hồ Chí Minh…”

Có lẽ do làm việc nhiều với cơ quan bạn nên tác giả không có cơ hội tìm hiểu sâu hơn để biết rằng điều mà mình khẳng định (do bạn mớm lời) là hoàn toàn lệch lạc so với sự thật khi viết rằng: “bình quân thu nhập theo đầu người của Cuba còn gấp 3 lần người Việt Nam (khoảng 3.000USD/người/năm)”.

Hơn nửa ông còn viết: “Đúng là người dân Cuba còn thiếu thốn bởi cái lệnh cấm vận cực kỳ dã man của Mỹ. Nhưng trong phạm vi có thể, Chính phủ Cuba đã lo cho trẻ em và người già hết mức. Đấy chính là bản chất tốt đẹp của chế độ xã hội chủ nghĩa.”

Con số 3 ngàn đô la ấy bao nhiêu là từ tiền của dân Cuba lưu vong gửi về và phải chăng tính luôn vào những chi phí bao cấp mà nhà nước bỏ ra?

Hãy tìm thêm dữ liệu về thông tin mà Trí Lê đưa ra, theo World Bank thì trong danh sách 196 nước nghèo nhất thì Cuba xếp hạng 73, thu nhập trung bình của người dân Cuba từ 12 tới 25 đô la một tháng. Tất cả mọi chi phí sinh hoạt chính như nhà ở, điện, nước, chăm sóc y tế và giáo dục nhà nước bao cấp và vì vậy 25 đô la một tháng họ vẫn đủ trang trải.

Nhưng trang trải trong sự ước mơ, từ cây kem đánh răng tới cục xà phòng giặt quần áo đều xa xỉ và mắc mỏ ông ạ. Đơn giản vì nhà nước không cung cấp cho họ.

Vâng, để được bó rau muống cho dù phải xếp hàng, phải làm đơn, phải đút lót cho nhân viên mậu dịch thì vẫn hơn là đói cả nhà. Thế nhưng khi nâng những thứ mà nhà nước bao cấp trở thành miếng thịt bò đáng mơ ước thì liệu tác giả có đi quá xa không?

Câu hỏi quan trọng nhất mà ai cũng muốn biết: Bao cấp phải chăng để vĩnh viễn cai trị vì khi người dân không còn biết nơi nào khác trên trái đất có đời sống tốt đẹp hơn thì họ nào cần tới miếng thịt bò, và vì vậy cứ âm thầm nhai bó rau muống mà anh em nhà Fidel đã bố thí cho người dân của mình trong gần thế kỷ qua?

Và rồi do trào lưu thế giới không còn như xưa, người dân có quyền sống trong môi trường tự lập và hưởng thụ quyền làm người của mình, đặc biệt từ sức ép của cộng đồng người Cuba tại Miami mà mới đây Cuba đã đắng lòng bắt tay với Mỹ nhằm chấm dứt chế độ bao cấp mà ông gọi là thiên đường xã hội chủ nghĩa này?

==

(1)http://hieuminh.org/2015/10/01/tri-le-bao-gio-vn-moi-duoc-nhu-cu-ba/

(2)http://siteresources.worldbank.org/EDUCATION/Resources/278200-1099079877269/5476641099080026826/The_Cuban_education_system_lessonsEn00.pdf

(3)http://cubamigo.org/merengue123/alimentacion.html

…………………………………………………………………………………………………………….

Phía sau sự hào nhoáng Hà Nội
Nguồn:RFA-Nhóm phóng viên tường trình từ VN- 2015-10-26

du luan vien.jpeg1

Dư luận viên đọc biên bản nêu tội anh Nguyễn Lân Thắng giữa đêm khuya bằng loa, ngay trước nhà anh Thắng.
RFA photo

Hà Nội ngàn năm văn hiến, Hà Nội giàu có, thịnh vượng, Hà Nội hào nhoáng với những biệt thự triệu đô, Hà Nội thủ đô, nơi các cơ quan đầu não chính trị tọa lạc, Hà Nội thanh lịch… Đó là tất cả những mỹ từ khi nói về gương mặt Hà Nội. Nhưng phía sau gương mặt người ta vẫn thường nhắc đến, Hà Nội còn có một gương mặt khác, Hà Nội là nơi lây lất của những dân oan mang đơn đi kiện đòi công lý, Hà Nội cũng là nơi mà những giấc mơ tiến bộ, những trí thức, văn nghệ sĩ kêu gọi chống bành trướng Trung Quốc, kêu gọi công bằng và tiến bộ cho xã hội bị đàn áp bằng nhiều cách. Và cách gần đây nhất là một Hà Nội của những dư luận viên kéo nhau đi tấn công những nhà hoạt động dân chủ, các blogger và những nhà báo tự do.

Giới blogger bị tấn công

Một người không muốn nêu tên, sống gần nhà của blogger Nguyễn Lân Thắng, chia sẻ: “Cái này họ trấn áp giữa đêm khuya như vậy là không đúng, bấm chuông nhiều lần, bắc loa nói to tiếng làm ảnh hưởng đến bà con lối xóm. Chuyện này hoàn toàn sai phạm pháp luật. Có thể là ông Quang không biết gì về luật nên mới làm vậy. Vì nếu Thắng có tội thì có pháp luật đứng ra giải quyết, công an điều tra vào cuộc, viện kiểm sát thụ lý hồ sơ và phán quyết cuối cùng phải là tòa án.

Tòa án mới đủ tư cách kết tội anh Thắng phạm luật hay không phạm luật. Anh không thể nhân danh việc yêu ông Hồ Chí Minh mà kéo nhau đến quậy gia đình người ta giữa đêm khuya như vậy được. Rõ ràng là họ muốn nhân danh lòng kính yêu gì đó để làm một chuyện mà trong đó tự cho mình cái quyền mà pháp luật không chấp nhận”.

Có thể là ông Quang không biết gì về luật nên mới làm vậy. Vì nếu Thắng có tội thì có pháp luật đứng ra giải quyết, công an điều tra vào cuộc, viện kiểm sát thụ lý hồ sơ và phán quyết cuối cùng phải là tòa án.
– Một người dân

Theo vị này, mấy ngày nay, nhà riêng của blogger Nguyễn Lân Thắng liên tục bị tấn công, khủng bố tinh thần. Và vấn đề tấn công, khủng bố tinh thần gia đình anh Nguyễn Lân Thắng đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến bà con trong khu phố mà anh Thắng đang sống. Bởi từ 21h đêm trở đi, đó là giờ mà bà con trong xóm cần sự yên tĩnh để nghỉ ngơi. Nhưng nhóm người do ông Trần Nhật Quang đã kéo đến, mở loa cầm tay hết công suất, chửi mắng anh Nguyễn Lân Thắng, thậm chí có lời lẽ nhục mạ, đe dọa và xúc phạm nhân phẩm của anh Thắng.

Không dừng lại ở đó, nhóm người này còn liên tục bấm chuônng nhà anh Thắng đòi mở cửa, mặt khác, họ đi phát truyền đơn cho những người già, phụ nữ và em bé, nói với những người già, phụ nữ và em bé rằng đây là truyền đơn nói về Nguyễn Lân Thắng chứ không có yếu tố chính trị gì đâu để những những người này đọc truyền đơn.

Và đáng sợ nhất là chỉ có các em bé đọc truyền đơn để thỏa mãn tính hiếu kì. Điều này vô hình trung đầu độc các bé thơ bằng lòng thù hận cá nhân và sự trù dập. Vì chắc chắn, với lời lẽ đầy thóa mạ, vu khống như đã nói, nhóm của Trần Nhật Quang sẽ không ngại viết những nội dung bôi xấu Nguyễn Lân Thắng để tìm sự đồng thuận từ dư luận, tạo hiệu ứng ghét lây từ cộng đồng để cô lập Nguyễn Lân Thắng.

Vị này cho rằng làm như vậy là tội ác, vì với gia đình anh Thắng, hành động của anh Thắng đúng hay sai đã có pháp luật xử lý, vì nếu đúng là anh Thắng thóa mạ lãnh đạo, thóa mạ Hồ Chí Minh thì tòa án, viện kiểm sát và công an phải vào cuộc điều tra, phải nắm đầy đủ bằng chứng và đủ cơ sở pháp luật để tố tụng anh Thắng chứ không thể để một đám người đến khủng bố anh Thắng như đã thấy. Vì điều này chỉ cho thấy pháp luật cũng như cơ quan chấp pháp của Việt Nam quá yếu kém, ngành an ninh cũng quá yếu kém, đã để một nhóm người xông đến nhà người khác đe dọa, khủng bố tinh thần công dân.

Và với những hành tung đã diễn ra, nhóm Trần Nhật Quang đã chính thức thách thức kỷ cương phép nước, thách thức công lý và pháp luật để đi khủng bố, trấn áp người khác vào giữa đêm khuya và tung tài liệu bôi xấu người khác, đầu độc trẻ em. Tất cả những hành vi này đều vi phạm pháp luật hình sự hiện hành. Theo nhận xét của vị này, nếu như ngành an ninh và ngành tư pháp Việt Nam còn muốn cho người dân tin cậy thì phải đưa sự vụ này ra ánh sáng pháp luật và Trần Nhật Quang cùng nhóm của ông ta phải đền bù thiệt hại tinh thần và thiệt hại vật chất cho gia đình anh Thắng.

Bởi lẽ, mọi vấn đề anh Thắng nêu đều diễn ra trên mạng internet, Trần Nhật Quang cũng là một cư dân mạng, từng thóa mạ, chửi bới nhiều người trên mạng internet và chuyện này được giải quyết với nhau thông qua những bài bút chiến nhỏ. Không ai đem chuyện trên mạng ra làm cái cớ để đi tấn công gia đình người khác trong đêm khuya, gây ồn ào bà con khu phố, điều này, theo vị này là vi phạm pháp luật trầm trọng.

Một Hà Nội không có an ninh

du luan vien 2
Phố chuyên bán huy hiệu và cờ ở Hà Nội. RFA photo

Một người dân khác, không tiện nêu tên, sống gần công viên Lý Tự Trọng, bên bờ hồ Tây, chia sẻ: “Nhiều khi người ta nhân danh lòng kính yêu gì đó để làm việc khác. Đụng chạm cá nhân thì sẽ có những phản ứng rất khác thường. Làm như vậy là xúc phạm nhân quyền, vì vấn đề yêu thương hay kính yêu lãnh đạo là một chuyện, phạm pháp lại là chuyện khác!”.

Theo vị này, nếu nhìn vào những cơ quan nhà nước hay lăng Hồ Chủ Tịch, sẽ thấy một Hà Nội vô cùng chặt chẽ về mặt an ninh nhưng nếu nhìn ra thành phố, nhìn vào những cuộc đời buôn thúng bán bưng thì thực sự buồn vì Hà Nội không có an ninh, không có lẽ phải và không có văn hóa.

Đầu tiên là những người buôn thúng bán bưng, họ là những người nghèo, mong muốn một đời sống tốt đẹp, ước mơ đổi đời. Lẽ ra, những cán bộ an ninh phải có cách hành xử tốt đẹp, lịch sự và văn minh với những người này, tạo điều kiện để họ thuận lợi kiếm cơm mà duy trì ước mơ xây dựng gia đình, xã hội.

Nhưng không, thay vì tạo ra những khu chợ tập trung hoặc nhắc nhở người buôn thúng bán bưng đừng lấn chiếm vỉa hè, các nhân viên an ninh, dân phòng đã không làm vậy, họ sẵn sàng xông vào giật đồ, hất đổ hàng, thậm chí quát tháo và đánh đập người bán hàng rong.

Làm như vậy là xúc phạm nhân quyền, vì vấn đề yêu thương hay kính yêu lãnh đạo là một chuyện, phạm pháp lại là chuyện khác!.
– Một người dân

Với những người dân oan đi khiếu kiện đất đai phải ăn ngủ vật vạ ngoài vườn hoa Mai Xuân Thưởng hay công viên Lý Tự Trọng, theo vị này, lẽ ra chính quyền Hà Nội phải tạo điều kiện để họ có chỗ ăn chỗ ở mà chờ đợi khiếu kiện và chính quyền Trung ương phải tìm cách giải quyết đơn khiếu nại của họ sớm nhất để họ khỏi phải chờ đợi, tốn kém, bệnh tật vì chính quyền trung ương thừa biết nạn tham nhũng, ức hiếp dân đã tràn lan trên cả nước.

Đằng này, thay vì giúp đỡ và mang lại công lý cho dân oan, nhà cầm quyền Hà Nội đã dùng công an, dân phòng và đoàn thanh niên để một mặt bày trận đấu trí với bà con dân oan, mặt khác lại trấn áp, thậm chí dàn trận để đánh đập, xua duổi bà con dân oan. Cả hai cách hành xử trên, theo vị này là thiếu văn hóa, thiếu cả tình người và thiếu trầm trọng một nền an ninh nghiêm túc. Hay nói cách khác, thiếu ánh sáng công lý.

Với vị này, Hà Nội xưa không còn nữa, thay vào đó là một Hà Nội hào nhoáng bên ngoài với những khối bê tông cơ quan và trụ sở nhưng lại thiếu trầm trọng một cái lõi văn hóa bên trong, cái lõi của tình người, lòng yêu thương và chừng mực ứng xử. Hay nói cách khác, khi hệ thống pháp luật cũng như hệ thống chính trị có vấn đề, thiếu cái lõi của văn m inh và tiến bộ thì dẫn đến xã hội sẽ rơi vào tình trạng khủng hoảng văn hóa và mất an ninh.

…………………………………………………………………

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

tumblr hit counter