1.Tin Sài Gòn-Họp mặt Tất niên Ất Mùi của TV 53-60(TN)2.Lời chúc mừng Năm Mới của Đức Đạt Lai Lạt Ma-3.Chuyện thật ngắn-

Tin từ Saigon – Họp mặt tất niên Ất Mùi của TV 53-60
Tân Nguyên to me

tv 2016- 3.jpg1

Ảnh 3 : Ở sân nhà Chu Minh Thu
Từ trái qua : hàng ngồi 1 : Khánh Ngọc – Hường Liên – Vân Anh – Bích Phương – Liễu ( em Kiều Tiên )
Hàng ngồi 2: Bùi Hiên – Tân Nguyên – Cô Ninh – Cô Hiền – Đỗ Hiếu
Hàng đứng : Phạm Kiều Tiên – Trịnh Kiều Tiên – Chu Minh Thanh – Tú – Uẩn Ngọc – Vượng – Thuỵ Hương – Dung gầy – Thiếu Mai – Đỗ Huệ – Ý Định – Thuận

===

Băng Tâm thân mến,
Như đã loan báo trong một thư trước, ngày hôm qua, chủ nhật 17 Jan 2016, nhóm TV 53-60 tại Saigon đã có cuộc họp mặt để ăn tất niên năm Ất Mùi và mừng tân niên năm 2016.

tv 2016- 4.jpg1

Ảnh 4 : Ở bàn ăn : Cô Hiền – Cô Ninh – Tân Nguyên – Đỗ Huệ – Phạm Kiều Tiên – Trịnh Kiều Tiên
Hàng đứng : Uẩn Ngọc – Bùi Hiên – Vân Anh – Khánh Ngọc

Buổi họp mặt vẫn làm tại nhà Chu Minh Thu. Vì là buổi họp cuối năm nên các bạn đều cố gắng đi họp , buổi họp tương đối đông đủ các bạn trong nhóm. Cô Ninh vẫn là chủ tọa , các bạn có mời thêm cô Tăng Hiền cùng tham dự. Cũng có mấy bạn vắng mặt như Thu Nhạn bận đi đám cưới, Nguyễn Minh Thu bệnh , Tuyết Mai bị sốt cao, mê man mấy ngày, mới tỉnh , nên cũng không đi được. Nhưng bù lại thì đã có Minh Nguyệt hiện diện sau 7 tháng vắng mặt vì phải chăm sóc Phu quân, thầy Đinh Thế Vinh, bị tai biến phải nằm một chỗ, hiện nay đã khá hơn, tỉnh táo, nói chuyện được, nhưng vẫn phải ngồi xe lăn, Nguyệt kể hết những vất vả khi phải chăm sóc người bị tai biến, nhưng cũng có tới 3 người đến phụ chăm sóc hàng ngày : một người tập vật lý trị liệu, một bác sĩ theo dõi bệnh tình, một người nấu ăn, phụ việc nhà, cũng đỡ tay cho Nguyệt nhiều lắm ! …

tv 2016.jpg1

Ảnh 1 : Từ trái qua : Bùi Hiên – Minh Nguyệt – Thiếu Mai – Tân Nguyên – Đỗ Huệ

tv 2016 2.jpg1

Ảnh 2 : Cô Ninh trao quà lưu niệm cho Khánh Ngọc

Thực đơn có mấy món ngon như Nem rán cua bể, món ngon của Hanoi xưa, Xôi gấc chả quế của Hiên nấu, Gà bó xôi chiên , và Lẩu cua đồng hải sản với bún … được các bạn chiếu cố nhiệt tình ! Mình cũng đã báo cho các bạn biết tin bạn Mai Hương ở Florida mới từ trần ngày 14 Jan vừa qua, do Kim Long và Kim Hân loan báo, nhưng ít người biết Mai Hương này lắm, vì chỉ học từ lớp Đệ Tam C, và sau này cũng ít giao tiếp với bạn bè…Mình có chụp được mấy tấm hình , sẽ chuyển đến bồ sau nhé ! Sau cùng, các bạn cũng vui vẻ chia tay và chúc mừng nhau sang năm mới được hanh thông, mọi sự như ý ! Thế thôi nhé, Chúc bồ cũng được vui, manh luôn trong năm mới sắp tới đây,

Thân ái,

Tân Nguyên

=========

Các bạn TV 53-60 Sài Gòn thân mến,

Các bạn TV hải ngoại và Băng Tâm vui mừng được thấy buổi tiệc xum họp tất niên Ất Mùi của các bạn TV 53-60 Sài Gòn với sự chủ trì của cô Ninh-vị giáo sư khả ái, khả kính của chúng ta.Thân ái chúc toàn thể TV 53-60 trong nước cũng như ngoài nước

Năm mới Bính Thân 2016 AN KHANG-THINH-VƯỢNG-SỨC KHỎE THẬT TỐT .

Cũng xin cám ơn bạn Tân Nguyên đã gửi bài và hình ảnh cho Trang Cưu Nữ Sinh TV 53-60 .

Rất thân mến,

TV 53-60 hải ngoại

-o0o-o0o-o0o-

THƯ PHẢN HỒI TỪ CÁC BẠN

Anne-Santa Fe 16

Khanh-DQ Nguyen

to me, Tan, Kim, KimOanh, ThaiHoang, klvu5360

Cám ơn Băng Tâm và Tân Nguyên đã thông tin cho các bạn biết người đi kẻ ở, tận phương xa.
Thân ái chúc các bạn và gia đình Tân Xuân Vạn Phúc – Tân Nguyên thêm cháu nội Emoji.

ĐứcQúy-NCK

o0o-

Kim Vũ to: Tan,me, Duc .

Cám ơn các bạn đã gửi hình tiệc tất niên của nhóm chúng mình ở Saigon…vui quá!
Hai Cô nhất là cô Ninh còn phong độ quá!!!!
Nhớ các bạn nhiều,

Kim Long

o0o-

***Băng Tâm xin gửi đến toàn thể TV 53-60 FW dưới đây do TV Phạm Kim Long chuyển tới ***

Fwd: CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2016: CUA DUC DAT LAI LAT MA.
From Kim Vu-TV Phạm Kim Long

> NĂM MỚI ĐỨC ĐAT-LAI LẠT-MA TÂY TẠNG:
> CHỈ CHÚC 2 THỨ THÔI.

duc Dat Lai Lat Ma.jpg1
>
> CHỈ CÓ 2 THỨ THÔI:
>
> + Có 2 thứ bạn nên tiết kiệm, đó là sức khỏe và lời hứa.
>
> + Có 2 thứ bạn phải cho đi, đó là tri thức và lòng tốt.
> + Có 2 thứ bạn phải thay đổi, đó là bản thân và nhận thức.
> + Có 2 thứ bạn phải giữ gìn, đó là niềm tin và nhân cách.
> + Có 2 thứ bạn phải trân trọng, đó là gia đình và hiện tại.
> + Có 2 thứ bạn phải tự mình thực hiện, đó là lao động
> và chịu trách nhiệm với việc mình làm.
>
> + Có 2 thứ bạn phải lãng quên, đó là đau thương và hận thù.
> + Có 2 thứ bạn phải khắc ghi, là công ơn Mẹ Cha và sự giúp đỡ của người khác.
> + Có 2 thứ bạn buộc phải có để là người thành công, đó là đam mê và lòng kiên trì.
> + Có 2 thứ bạn không được làm, đó là hãm hại người khác và phản bội lòng tin.
> + Có 2 thứ bạn phải bảo vệ, đó là danh tín và lẽ phải.
> + Có 2 thứ bạn phải chấp nhận, là cái chết và sự khác biệt.
> + Có 2 thứ bạn phải kiểm soát, đó là bản năng và cảm xúc.
> + Có 2 thứ bạn phải tránh xa, đó là cám dỗ và sự ích kỷ.
> + Có 2 thứ bạn luôn phải xử dụng mà đừng hà tiện, là tiền bạc và kinh nghiệm.
> + Có 2 thứ bạn không được sợ sệt, là cái ác và sống thật.
> + Có 2 thứ bạn phải nuôi dưỡng, là tình yêu và sự bao dung.
> + Có 2 thứ mà bạn cần phải đạt được trong cuộc sống, đó là thành đạt và hạnh phúc.
> + Có 2 thứ bạn phải luôn sẵn sàng, đó là khó khăn và ngày mai.
> Có 2 thứ bạn phải luôn ghi nhớ, đó là thực hiện những điều trên
> và làm thật tốt chúng trong cuộc sống hàng ngày.
>
> Datlai Lama.
……………………………………………………………………………………….

***Những chuyên thật ngắn, ý nghĩa do TV Kim Dung gửi tới ***

Fw: [kqvn] Những chuyện thật ngắn
From TV KimDung

Xin mời đọc lai vẫn hay
CBT

Quà sinh nhật
Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người.

Chị lặng lẽ đến bên má: “Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?” Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: “Sao má chẳng ăn gì?” Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến… (ST)

Sầu Riêng
– Mẹ, sầu riêng rộ. Mẹ mua cho Nội một trái đi Mẹ. Nội nói cả chục năm rồi Nội chưa ăn múi nào hết.
– Bên đây sầu riêng mắc như vàng, của đâu mà cho Nội mày ăn cho đủ. Tao hầu Ba mày mệt rồi, thêm Nội mày nữa có nước đem chôn tao sớm.
Thằng Tí như bị hụt hẫng trước câu trả lời của Mẹ nó. … Mùa sầu riêng năm sau, Nội nó mất. Hôm giỗ đầu, Mẹ nó mua một trái sầu riêng thật to để trên bàn thờ.
Mẹ nó nói với mọi người:
– Má chồng tôi hảo sầu riêng lắm. Mắc cách mấy tôi cũng ráng mua để cúng Má tôi.
Mọi người khen Mẹ nó là dâu thảo. Chỉ có thằng Tí biết.
Nó lặng lẽ đến cạnh bàn thờ thì thầm: – Xin Nội tha lỗi cho Mẹ con

BÔNG ĐIÊN ĐIỂN
Xưa, em sống ở quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò củ ấu, hái bông điên điển . Tuổi mười lăm ngai ngái mùi bùn.
Em tìm về thành phố. Học đi, học nhảy, học liếc mắt cười tình. Tuổi thiếu nữ đôi mươi vành vạnh, thơm phức và kiêu hãnh.
Một bữa, em chạy ra từ trong khách sạn. Chiếc giày cao gót lật quai lăn tõm xuống cống đen ngòm để lộ đôi chân phèn tứa máu. Em khóc tức tưởi. Nước mắt ân hận làm trôi những thứ bôi trét giả tạo. Khuôn mặt lộ dần những nét quê xưa.
Em chợt nhớ những cánh hoa điên điển sắp tàn còn kịp ửng vàng trước lúc hoàng hôn.
Nguyễn San

EM TÔI
Bám đất Sài Gòn sau 3 năm ra trường, tôi vẫn không xin được việc. Đôi cua dạy kèm, khi chẳng đủ trang trãi lại phải nhờ nguồn “trợ cấp”ở quê. Vừa rồi, đau ruột thừa, nằm viện. Mẹ vượt ngàn cây số vào thăm. Ngày về, dúi vào tay tôi chỉ vàng, bảo: “Của cái Lan, nó dặn con dùng để hồi sức, viện phí và tiền gởi vào cho con trước đây cũng một tay nó cả. Tội nghiệp! Dạy thêm tít mù, còn nuôi thêm cả lợn”.
…Nhớ ngày Lan trượt đại học, thư về tôi mắng chẳng tiếc lời…
Cầm món quà của em, tôi chỉ còn biết nuốt nước mắt vào trong.

Ngày xưa
Huỳnh Văn Dân
Thuở nhỏ, nhà tôi nghèo lắm. Mỗi chiều, anh em tôi thường tụ lại bên nồi cơm độn khoai sắn, ríu rít như đàn chim về tổ. Thiếu thốn nhưng chúng tôi nhường nhau phần thức ăn ngon nhất, mẹ tôi rất vui lòng.
Khi chúng tôi khôn lớn, có gia đình riêng, ai cũng khá giả. Hôm giỗ ba, có mặt đông đủ, anh Hai tôi phàn nàn với mẹ cây xoài của anh Ba mọc chồm qua sân nhà anh. Chị Ba trách anh Tư đào ao lấn qua phần đất của chị hai tấc. Mẹ tôi trầm ngâm: “Mẹ ước gì được trở lại thời nghèo khó ngày xưa.”Ca dao thương mẹ.

Trung Dung
Ba bị tai nạn mất khi mẹ chưa bước vào tuổi bốn mươi. Mẹ ở vậy nuôi con.
Con lêu lổng chơi bời, mẹ khóc.
Con ngoan, học giỏi… Mẹ cũng khóc khi đốt nhang cho ba.
Hồi đó, con đâu hiểu sao ít thấy mẹ cười.
Lớn lên, nghe câu hát “… Mẹ đi lấy chồng con ở với ai…” Con lại khóc vì thương mẹ.

Tính Cách

Mẹ tôi buôn bán, chai lỳ trước cái cân cơm áo nhưng mẫn cảm trong nghệ thuật. Những nước mắt tình buồn phim ảnh, những sụt sùi số phận cải lương, bà đều hồn nhiên “ăn theo” một cách ngon lành. Có lần, cha tôi giỡn:

– Coi chừng trôi ti vi….

– Còn sách ông chưa viết ra đã hóa đá – Mẹ tôi trả miếng – Thế cũng mang danh nhà này, nhà nọ.

Một hôm, đang bữa ăn, bỗng nhiên mẹ tôi chạy vụt ra đường chận đường con bé bán trứng vịt lộn.

– Mày biến đâu tài thế. Hì! có chui xuống đất rồi cũng gặp tao – Bà vừa nói vừa giằng mủng trứng, đếm lấy trừ nợ.

– Dì ơi, cho con khất, mẹ con còn ốm!

– Nhà này cũng đang ốm đây – Mẹ tôi cười bù – Khỏi bẻm mép.

Con bé chưng hửng, lã chã nước mắt nhìn cải mủng không, rồi bưng lên, xiêu vẹo bước đi….

Cha tôi cám cảnh, quay mặt, rút mùi soa chấm mắt.

Lâu sau, ti vi phát vở kịch “Cô bé nghèo bán trứng bị xiết nợ”. Lúc ấy, mẹ tôi lại khóc, còn cha tôi thì cười.

(tác giả Nguyễn Thị Hoài Thanh)

Ngày xưa ta bé.
Ngày đó, cùng chung xóm nhỏ, em hay rủ chơi “bịt mắt bắt dê”.

Sợ bị ăn gian, em tự tay gấp khăn thật kỹ.

Vậy mà, chưa hết một vòng sân, anh đã bắt được em. Em giãy nãy bắt đền, anh phải chịu thua.

Lớn, phiêu bạt kiếm sống, nhìn lũ trẻ chơi trò năm cũ, anh nhớ xóm nhỏ, nhớ em …. da diết ngậm ngùi.

Ngày xưa, chưa giáp một vòng sân…..

Bây giờ, có ai bịt mắt đâu, sao anh tìm em, tìm hoài không thấy !

Vết sẹo
Ngày bé, anh và em hay chơi trò cút bắt. Lần nọ té ngã, máu đầu gối chảy nhiều.

Anh xuýt xoa theo từng giọt nước mắt của em, luôn miệng hứa che chở suốt đời, không bao giờ để đau nữa.

Lớn, anh du học, không thấy về.

Ngày mẹ anh mất, anh dẫn một cô da trắng, tóc vàng về chịu tang.

Em đứng nép sau bậu cửa, nhìn sang.

Bất chợt vết sẹo ở chân nhức buốt….

Đánh đổi
Chị yêu anh, vẻ lãng mạn, coi thường vật chất. Chị xa anh cũng lẽ đó.

Nhân chứng cuộc tình là chiếc xe đạp, chở đầy kỷ niệm một thời yêu nhau.

Mười năm xa cách, anh lao vào mưu sinh, công thành, gia sản ít ai bằng.

Tình cờ chị gặp anh, chiếc xe đạp ngày xưa trang trọng trong phòng khách biệt thự, chị hỏi :

– Anh còn giữ nó ?

Anh nghẹn ngào :

– Anh làm ra những thứ này mong đổi được những gì đã có trên chiếc xe đạp này ngày xưa.

Quà tặng của Thượng Đế
Cô đã hơn một lần thủ thỉ với mẹ :

– Anh ấy là món quà quý giá nhất mà Thượng đế đã ban tặng cho con.

Lần nào nghe xong mẹ cũng mỉm cười.

Cô đã yêu, yêu bằng tất cả những gì mà cô có được.

Cô hồn nhiên và hạnh phúc bên anh mặc kệ bao thăng trầm của cuộc sống.

Với cô, anh là phần đời quan trọng nhất.

Rồi ngày kia. Thượng đế lại đến, nhưng trớ trêu, lấy nhằm món quà của cô đem tặng kẻ khác.

Ðêm nào cô cũng ôm gối mỏi mòn tự hỏi vì sao…..

Mẹ nằm bên khẽ nén tiếng thở dài./.

………………………………………………………………………

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Web
Analytics