1.TT Obama và Luật pháp(VB)-2.Hạ Viện Mỹ tán đồng bán vũ khí cho VN-3.Hoàng đế Obama rớt long bào(VB)-

TT Obama Và Luật Pháp

Vũ Linh
Nguồn: Vietbao.com-05/08/2014

John Robert-Chanh an Toi Cao Phap Vien Hoa Ky

John Roberts,chánh án Tối cao pháp viện Hoa Kỳ(Hình minh họa từ Wikipedia)

…Dường như xã hội chủ nghiã thật sự là con đường TT Obama muốn đi theo…

Ngay từ những ngày đầu khi TNS Barack Obama ra tranh cử tổng thống, đã có nhiều dư luận tố giác ông theo chủ nghiã cộng sản, có thể nói là “tân cộng sản”, tức là cộng sản tân thời, văn minh hơn và không sắt máu như cộng sản thời Xít-Ta-Lin hay Mao, nhưng căn bản là cộng sản, vạn sự là của chung do Nhà Nước quản lý. Nhẹ tay hơn thì gọi ông là người có khuynh hướng theo xã hội chủ nghiã –socialist- theo mô thức Tây Âu.

Phải nói ngay, kẻ viết này chưa bao giờ nhận định TT Obama là cộng sản, hay xã hội chủ nghiã, mà chỉ coi là ông là thành phần cấp tiến khá cực đoan thôi. Nhưng rồi càng ngày thấy TT Obama đi xa về phiá tả, tự nhiên cũng phải thắc mắc.

Ngay từ hồi mới tranh cử năm 2007-08, chẳng ai biết TNS Obama là ai, quan điểm như thế nào. Chỉ biết ông chủ trương đại đoàn kết toàn dân, bất kể xanh đỏ, trắng đen, già trẻ, giàu nghèo,… Và dân Mỹ hầu như bị hớp hồn bởi cái chiêu bài ôn hòa đó. Nhưng rồi dần dần người ta thấy… coi dzậy mà hổng phải dzậy. TT Obama đã mau chóng trở thành tổng thống tạo phân hóa lớn nhất trong tất cả các tổng thống cận đại.

Cách đây ít tuần, trên cột báo này có đăng bài về Hoàng Đế Obama rớt long bào, vì đã bị Tối Cao Pháp Viện tố cáo đã vi phạm Hiến Pháp, lạm quyền. Mà kết tội với số phiếu 9-0. Lạ lùng hơn nữa, đây không phải lần đầu mà lần thứ 13 TCPV biểu quyết 9-0 chống TT Obama, tức là trong đó có cả các thẩm phán nổi tiếng là cấp tiến, và cả hai nữ thẩm phán do chính TT Obama bổ nhiệm.

Ta cũng không nên quên trước khi làm tổng thống, ông Obama đã tốt nghiệp luật tại đại học trứ danh Harvard, làm tới chủ biên cho tạp chí Harvard Law Review, lại còn là phụ giảng về luật Hiến Pháp tại đại học Chicago trứ danh không kém. Như vậy tất nhiên phải rành luật, nhất là luật Hiến Pháp, hơn ai hết. Thế nhưng khi làm tổng thống thì ông lại là người bị Tối Cao Pháp Viện… lật ghế nhiều nhất trong tất cả các tổng thống cận đại, từ năm 1940 tới giờ.

Chuyện dân chúng kiện cáo Nhà Nước là hết sức bình thường trong cái xứ này. Đại đa số được giải quyết ở các cấp toà dưới. Thỉnh thoảng mới có vụ kiện cáo lên tới tận TCPV, và dĩ nhiên Nhà Nước được hay thua cũng là chuyện bình thường.

Trong trường hợp chính quyền Obama, với một tổng thống là siêu luật gia như vậy, chắc hẳn tỷ lệ thắng phải nhiều hơn thua. Nhưng thực tế ngược lại, TT Obama thua nhiều hơn thắng, mà lại thua đậm.

Vì thắc mắc sao lại có chuyện lạ như vậy được, nên kẻ viết này đã đi lục lạo xem TT Obama đã bị thua về những chuyện gì. Và những điều khám phá ra được đã làm cho kẻ viết này thật tình phải suy nghĩ lại. Xin chia sẻ với quý độc giả, gọi là để rộng đường dư luận.

Trước khi đi vào những mẫu chuyện đó, có lẽ phải nói sơ qua về thế nào là quan điểm “xã hội chủ nghiã”.

Nói chung thì theo quan điểm này, thế giới có quá nhiều bất công xã hội, người giàu ức hiếp người nghèo. Nếu không bị ức hiếp thì người nghèo vì hoàn cảnh từ ngày chào đời, cũng đã không có điều kiện công bằng để ngoi đầu lên, suốt đời lận đận trong cảnh khó khăn. Nhà Nước có bổn phận giúp đỡ họ, cứu họ khỏi phải bị giới nhà giàu hiếp đáp quá mức, và cũng làm sao cho họ có cơ hội tiến thân đồng đều.

Sự giúp đỡ này trên thực tế hiện thời, cả những đại tài phiệt cũng muốn. Thời đại này khác xa với thời thế kỷ 18-19 khi nhà giàu chỉ biết trấn lột người nghèo tối đa. Thời đại bây giờ, mấy ông đại gia thông minh hơn, lý luận cũng nên giúp mấy người nghèo ăn nên làm ra, khấm khá hơn, để họ có ít tiền mua sắm hàng do các đại gia bán ra. Chứ cả thiên hạ nghèo mạt rệp thì đại gia sản xuất hàng hoá ra bán cho ai?

Đó cũng là lý luận trên địa bàn chính trị thế giới. Những nước giàu viện trợ, giúp những nước nghèo khá hơn, để những nước này có thể trở thành thị trường tiêu thụ hàng hoá của nước giàu.

Tóm lại, ai cũng muốn giúp đỡ người nghèo để thiết lập một chế độ tương đối công bằng hơn, tư bản hay cộng sản cũng vậy. Khác nhau là ở mức giúp đỡ nhiều hay ít và bằng cách nào thôi. CS chủ trương lột của người giàu chia lại cho người nghèo, tư bản chủ trương mọi người chung lưng làm cái bánh lớn ra cho mọi người đều có phần.

TT Obama chủ trương giúp đỡ nhà nghèo với khuynh hướng muốn tái phân phối lợi tức mạnh, bằng cách đánh thuế nhà giàu nhiều hơn nữa để chia lại cho người nghèo. Dù sao thì cũng chưa đến mức muốn san bằng bất công xã hội bằng nhà tù, súng đạn, để bắt cả nước Mỹ phải đồng đều trước chén bo bo. Thành ra dựa trên tiêu chuẩn này, không thể nói TT Obama là cộng sản, cũng như chưa đủ tiêu chuẩn để nói TT Obama theo xã hội chủ nghiã.

Xã hội chủ nghiã cũng dựa trên nền tảng Nhà Nước vú em, chăn nuôi dân từ ngày còn là thai nhi cho đến khi nằm dưới hai thước đất.

Trong vấn đề này, TT Obama chủ trương Nhà Nước vú em thật, qua tất cả những chính sách của ông. Đặc biệt là qua Obamacare, bắt buộc tất cả mọi người không trừ một ai phải có bảo hiểm y tế, nếu không sẽ bị phạt nặng.

TT Obama còn muốn nhiều nữa, như muốn dẹp hết các hãng bảo hiểm tư nhân để Nhà Nước độc quyền lo chuyện bảo hiểm, nhưng mấy đại gia ngành bảo hiểm Mỹ không dễ nuốt như vậy. TT Obama muốn lấy thuế nhà giàu nhiều hơn nữa nhưng cũng chưa được. TT Obama cũng không muốn cho ai được chơi súng ngoại trừ Nhà Nước với cảnh sát, quân đội, nguy hiểm lắm. Nhưng chưa làm được vì dân Mỹ không thể từ bỏ súng được.

Tuy TT Obama chưa thiết lập được chế độ công bằng tuyệt đối trước chén bo bo cũng như chưa mang Nhà Nước bao trùm lên hết cả mọi chuyện được, nhưng nhìn qua hàng loạt quyết định của Tối Cao Pháp Viện mới thấy TT Obama đã có rất nhiều cố gắng trong chiều hướng đó. Cái không may cho TT Obama, và chắc phải gọi là cái may mắn cho chúng ta là TCPV đã không chấp nhận rất nhiều quyết định của chính quyền Obama, đã kéo tay TT Obama lại.

Chỉ trong vài tuần trước lễ Độc Lập vừa qua, TCPV đã biểu quyết 5 vụ công dân thưa kiện chính phủ và chính phủ thua đủ 5 vụ vì TCPV cho rằng Hành Pháp với tay quá xa, xa hơn Hiến Pháp cho phép.

VỤ THỨ NHẤT RILEY

Anh chàng David Riley vác súng bắn vào xe người qua đường chơi, trốn thoát không bị bắt. Mấy tháng sau, cảnh sát tình cờ chặn anh vì lái xe quá tốc độ, lấy điện thoại di động của anh, lục lọi, khám phá ra anh là thủ phạm, đưa anh ra tòa, kết án dựa trên thông tin từ điện thoại. Anh kháng cáo cho rằng cảnh sát vươn tay quá dài, lục coi trái phép các cuộc gọi riêng tư của anh.

Lên đến TCPV và TCPV biểu quyết 9-0 là Bộ Tư Pháp của TT Obama xâm phạm quyền riêng tư của anh này. Quyết định này có nghiã từ giờ trở đi, cảnh sát không có quyền dòm ngó vô điện thoại của thiên hạ nếu không xin trát tòa án trước. Nôm na ra, Nhà Nước Obama đã hành xử như một xứ công an trị cho phép cảnh sát truy lùng quá sâu vào đời sống riêng tư của thiên hạ.

VỤ THỨ NHÌ NOEL CANNING

Cột báo này đã bàn qua vụ này trong bài “Hoàng Đế Obama Rớt Long Bào”, liên quan đến việc TT Obama bổ nhiệm sái phép không thông qua Thượng Viện ba người vào Hội Đồng Quốc Gia Về Quan Hệ Lao Động. TCPV biểu quyết 9-0 TT Obama đã vi phạm Hiến Pháp, qua mặt Thượng Viện, với mục đích giúp các nghiệp đoàn.

VỤ THỨ BA HOBBY LOBBY STORES

Đây là một công ty tư nhân nhỏ, bị luật Obamacare bắt buộc phải mua bảo hiểm ngừa thai cho nhân viên. Công ty phản bác, cho rằng luật này ép công ty phải giúp ngừa thai, có thể đưa đến cả phá thai, là trái với tín ngưỡng của công ty, không chấp nhận chuyện phá thai.

Nhà Nước Obama bác bỏ lập luận này, cho rằng công ty không phải là “người”, hay cá nhân, nên không có tín ngưỡng.

Lên đến TCPV, và TCPV biểu quyết 5-4 công ty không phải là “người” nhưng dù sao thì Obamacare đã đi quá xa khi ép công ty phải trả tiền bảo hiểm ngừa thai và phá thai và công ty có quyền từ chối trả tiền bảo hiểm đó cho nhân viên. Tuy tỷ lệ chỉ là 5-4, nhưng hai thẩm phán cấp tiến là Stephen Breyer và Elena Kagan (do TT Obama bổ nhiệm) đã phụ giải thêm là tuy họ không biểu quyết theo đa số trong vấn đề này vì nhiều lý do, nhưng họ cũng đồng ý chính quyền Obama qua Obamacare đã xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, ép người ta làm trái với tín ngưỡng. Coi như biểu quyết này là 7-2.

Điều luật bắt công ty phải trả tiền bảo hiểm mua thuốc ngừa thai đã “giúp” gia tăng mạnh số người mua thuốc ngừa thai từ khoảng 1 triệu người năm 2012, lên tới 5 triệu năm 2013 theo thống kê của chính quyền Obama. Người ta có thể nhìn luật này như giúp “giải phóng” phụ nữ, hay giúp các bà có dịp vui vẻ nhiều hơn. Quyết định của TCPV sẽ không cắt giảm số người này, nhưng sẽ ảnh hưởng lớn lên các bà, các cô nhân viên các tổ chức và cơ sở tôn giáo như trường học, nhà thương, viện dưỡng lão.

VỤ THỨ TƯ HARRIS

Bà Pam Harris có con trai bị bệnh, ở nhà lo cho con. Bà xin trợ cấp và Thống đốc tiểu bang Illinois (Dân Chủ) cấp cho bà ít tiền trợ cấp để bà khỏi đi làm, với danh nghiã bà là công chức tiểu bang, nhân viên săn sóc sức khỏe tại gia –home healthcare worker-. Nghiệp đoàn các công chức (Service Employees International Union- SEIU) chính thức ghi bà là công chức, bắt bà phải đóng lệ phí cho nghiệp đoàn vì coi như bà là thành viên của nghiệp đoàn. Thống Đốc và Bộ Tư Pháp hậu thuẫn nghiệp đoàn.

Lên đến TCPV, bị TCPV bác với lý luận mọi công dân đều có quyền tham gia hay không tham gia một tổ chức nghiệp đoàn. Cho dù bà lãnh tiền trợ cấp của tiểu bang, nhưng không có nghiã là bà là công chức bắt buộc phải tham gia nghiệp đoàn các công chức và đóng tiền niên liễm cho nghiệp đoàn. Đây là một đòn gần chí tử đối với nghiệp đoàn vì đặt lại toàn bộ nguồn lợi tức chính của nghiệp đoàn.

VỤ THỨ NĂM McCULLEN

TCPV bác bỏ 9-0 một luật của tiểu bang Massachusetts được Nhà Nước Obama hậu thuẫn tối đa, cấm không cho biểu tình chống phá thai trong vòng 35 feet (khoảng hơn 4 thước) cách bệnh viện phá thai. TCPV cho rằng những người chống phá thai hoàn toàn có quyền biểu tình bất bạo động bất cứ nơi nào họ muốn. Ở cái xứ Mỹ này mà lại có chuyện cấm biều tình?

Đó là năm trường hợp Nhà Nước Obama thua đậm mới đây tại TCPV. Rồi tin mới nhất cho biết Nhà Nước lại vừa thua một cuộc chiến nữa ở cấp tòa phá án, dưới TCPV một mức, có ảnh hưởng rất lớn lên Obamacare, với vụ dưới đây.

VỤ HALBIG

Bà Jacqueline Halbig thưa Bộ Y Tế đã trợ cấp tiền mua bảo hiểm cho một số những gia đình mua bảo hiểm y tế qua các trung tâm phối hợp của liên bang (federal exchanges). Hiện nay, có 36 tiểu bang chưa có, hay không chịu thiết lập trung tâm phối hợp của tiểu bang, khiến liên bang phải nhẩy vào lập trung tâm phối hợp của liên bang. Theo bà Halbig thì việc Bộ Y Tế trợ cấp khi mua bảo hiểm qua liên bang là vi phạm luật vì luật Obamacare chỉ cho phép trợ cấp những người mua bảo hiểm qua các trung tâm phối hợp của tiểu bang thôi.

Cãi cọ, thưa ra tòa lên đến cấp phá án liên bang (federal appeal), và toà đồng ý với lập luận của bà Halbig.

Tức là cho đến nay, TT Obama đã trợ cấp tiền mua bảo hiểm cho hơn 5 triệu người một cách bất hợp pháp, tốn công quỹ cả trăm triệu.

Vụ này coi như chưa xong vì chắc chắn sẽ lên đến TCPV, nhưng dù sao cũng cho thấy sự luộm thuộm của Obamacare, với không biết bao lỗ hổng, có thể đe dọa sự tồn vong của luật này luôn. Nếu TCPV đồng ý với tòa phá án, thì chỉ có hai giải pháp: một là hàng triệu người đã nhận trợ cấp sẽ phải hoản trả lại tiền (qua sở thuế) và nền tảng của Obamacare xụp đổ, hai là luật Obamacare phải sửa lại một cách quy mô. Nếu cuộc bầu cử tháng Mười Một tới mang lại chiến thắng cho phe CH tại cả Hạ Viện lẫn Thượng Viện thì coi như Obamacare sẽ bị khủng hoảng nặng, có thể tiêu tan luôn, vì phe DC không có cách nào mang Obamacare ra thảo luận và biểu quyết lại được vì sẽ không đủ phiếu.

Ngoài ra trong vài năm qua, Nhà Nước cũng đã thua liên tục, điển hình là vài vụ sau:

VỤ JONES

TCPV cũng biểu quyết 9-0 không chấp nhận cho Nhà Nước có quyền lén lút gắn máy định vị GPS vào xe hơi của một người bị tình nghi phạm tội.

VỤ HOSANNA-TABOR

TCPV biểu quyết 9-0 bác bỏ lập luận của chính quyền Obama cho rằng Nhà Nước có quyền định nghiã ai là thành viên của giáo hội –church clergy-.

Trên đây chỉ là vài vụ thưa kiện tiêu biểu. Trong thời gian 5 năm chấp chánh, TT Obama đã bị TCPV bác bỏ với tỷ lệ 9-0, tổng cộng 13 lần. Tất cả những vụ thua kiện đều liên quan đến vấn đề Nhà Nước với tay quá xa, xâm phạm vào quyền riêng tư cá nhân kiểu các chế độ công an trị như lục điện thoại, gắn GPS vào xe, tìm cách áp đặt chế độ vú em bao đồng. Vụ Hosanna-Tabor lạ lùng nhất khi Nhà Nước tự cho mình quyền quyết định những người làm việc trong nhà thờ, ai là ông cha bà sơ, ai không, đến độ ngay cả bà thẩm phán Elena Kagan cũng phải nhận định lập luận của chính quyền thật là lạ lùng –“amazing”. Cũng không khác gì Nhà Nước CHXHCNVN quyết định ai là “Công Giáo yêu nước”.

* * *

Trước những kết quả thua liên tục như vậy, người ta có thể đặt câu hỏi sao Nhà Nước Obama, với ông siêu chuyên gia về luật Hiến Pháp, lại có thể thiếu hiểu biết về luật lệ đến như vậy. Đây là câu hỏi chính đáng khó có câu trả lời dứt khoát.

Theo ý kiến cá nhân của kẻ viết này –không phải là luật sư, chưa bao giờ học luật- thì Nhà Nước Obama không thể mù mờ về luật pháp như vậy được. Chẳng qua là một sự cố tình đẩy càng xa chính sách Nhà Nước Vú Em càng tốt, tới đâu hay tới đó, cùng lắm là TCPV bác thôi, rồi thì ta lại thử chiêu khác. Gặm nhấm được chừng nào hay chừng nấy. Dường như con đường xã hội chủ nghiã thật sự là con đường TT Obama muốn đi theo.

Đặt vấn đề như vậy ta mới thấy vai trò của TCPV quan trọng tới mức nào trong việc định hướng cho chính sách trị quốc của Mỹ. TCPV hiện nay có 4 thẩm phán bảo thủ, 4 cấp tiến, và một sàng qua sàng lại. Những vụ thất bại của TT Obama chỉ chứng minh TT Obama đã đi quá xa đến độ ngay cả những thẩm phán cấp tiến, trong đó có hai vị do chính TT Obama bổ nhiệm, cũng không chấp nhận được.

Tin giờ chót, Hạ Viện đã biểu quyết thưa TT Obama ra tòa về tội lạm quyền lấn át Lập Pháp. Đây sẽ là một vụ xử cực kỳ quan trọng, đi xa hơn việc thưa kiện cá nhân TT Obama, vì đây là vấn đề xác định quyền hạn giữa Hành Pháp và Lập Pháp. Điều oái ăm là trong khi các dân biểu CH thưa Hành Pháp để dành lại quyền cho Lập Pháp, thì tất cả các dân biểu DC đã biểu quyết chống lại, tức là họ đã biểu quyết muốn nhường quyền của Lập Pháp cho Hành Pháp, để họ được… ngồi chơi xơi nước, chấp nhận tất cả những gì tổng thống muốn!

Cũng cần ghi nhận chuyện này khác xa đàn hạch –impeach-. Đàn hạch nhắm vào cá nhân tổng thống với mục đích cất chức ông. Vụ thưa này là Lập Pháp thưa Hành Pháp đã lạm quyền. Nếu Hạ Viện thắng, thì TT Obama vẫn làm tổng thống, chỉ có quyền hành bị giới hạn bớt đi. Thật ra, TT Obama chưa phạm tội tầy trời gì để phải bị đàn hạch, chỉ là chuyện lấn quyền và bất tài thôi. Hiến Pháp không có quy định cất chức tổng thống vì bất tài. Nhưng phe DC đã mau mắn khua chiêng trống rầm rộ là TT Obama sắp sửa bị đàn hạch, kêu gọi gây quỹ giúp DC bảo vệ ông, và ngay sau đó, đã thu được một triệu đô trong một ngày. Chính trị mánh mung là vậy, thiên hạ ai dại ráng chịu. Năm 2008, 11 dân biểu DC đưa ra dự luật đàn hạch TT Bush, nhưng không đi đến đâu vì chẳng có thêm phiếu nào. (03-08-14)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

…………………………………….

Nguồn:RFI- Thứ sáu 01 Tháng Tám 2014

Dự thảo nghị quyết Hạ viện Mỹ tán đồng bán vũ khí cho Việt Nam

Trọng Nghĩa

du thao HV My
Quân hạm Mỹ USNS Safeguard (T-ARS 50) ghé cảng Đà Nẵng ngày 7/04/2014
US Navy

Các nhà lập pháp Mỹ không buông lơi sức ép nhằm ngăn chặn các hành vi quá đáng của Trung Quốc tại hai vùng Biển Đông và biển Hoa Đông. Chỉ ít lâu sau khi Thượng viện Mỹ nhất trí thông qua nghị quyết lên án Bắc Kinh, đến lượt Hạ viện sẽ ra nghị quyết theo cùng một chiều hướng.

Một dự thảo nghị quyết về an ninh hàng hải tại Châu Á – Thái Bình Dương đã được hai dân biểu Forbes và Hanabusa đệ trình vào hôm qua 31/07/2014 để Hạ viện thông qua. Trong nghị quyết này, đặc biệt có đề nghị chính quyền Mỹ bán vũ khí cho Việt Nam.

Trong một bản thông cáo báo chí, hai dân biểu – ông Randy Forbes, đảng Cộng Hòa, Chủ tịch Tiểu ban Hải lực và Triển khai lực lượng, thuộc Ủy ban Quân lực Hạ viện và bà Colleen Hanabusa, đảng Dân Chủ, thành viên Ủy ban Quân lực – đã xác nhận việc đệ trình một dự thảo Nghị quyết hậu thuẫn cho quyền tự do hàng không và hàng hải và giải quyết hòa bình các tranh chấp lãnh thổ tại vùng Châu Á-Thái Bình Dương.

Theo dân biểu Forbes, văn kiện được sự ủng hộ của cả hai đảng tại Hạ viện Mỹ, sẽ khẳng định trở lại « lợi ích quốc gia cơ bản của Mỹ trong việc duy trì quyền tự do lưu thông (trên biển và trên không), và giải quyết hòa bình các tranh chấp lãnh thổ ». Theo nhân vật này : « Cả hai điều trên đã nhiều lần bị Trung Quốc thách thức bằng những việc cố dùng sức mạnh để làm thay đổi hiện trạng trong khu vực ».

Các hành vi nói trên, theo ông Forbes, đã củng cố một sự thật quan trọng : Đó là Hoa Kỳ phải tiếp tục tích cực dấn thân vào vùng Châu Á-Thái Bình Dương để đảm bảo sự tồn tại lâu dài của nền hòa bình và thịnh vượng mà khu vực được thừa hưởng trong sáu thập kỷ qua.

Về phần mình, bà Hanabusa xác định rằng nghị quyết vừa được đệ trình nói rõ ràng rằng những nước muốn phát triển thịnh vượng nhờ nền kinh tế toàn cầu, đều phải tuân thủ và tôn trọng các quy tắc chi phối các đại dương, và đảm bảo quyền tự do lưu thông.

Nội dung bản dự thảo nghị quyết dài 16 trang đã nêu bật gần như tất cả các hành vi « gây mất ổn định » trong cả hai vùng Biển Đông và biển Hoa Đông, mà thủ phạm là Trung Quốc đã bị nêu đích danh.

Riêng về Biển Đông, bản dự thảo nghị quyết đặc biệt ghi nhận « rất nhiều » sự cố do Trung Quốc gây ra trong vùng biển gần Việt Nam, Trung Quốc, Philippines và Malaysia bị đánh giá là « nguy hiểm » và « gây mất ổn định », từ vụ lấn chiếm trong thực tế bãi Scarborough, phong tỏa bãi Cỏ Mây – Second Thomas, cho đến việc đòi chủ quyền tại các khu vực nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của nước khác mà không hề dựa trên bất kỳ luật lệ quốc tế nào…

Gần một trang cho vụ HD-981

Vụ Trung Quốc cho hạ đặt giàn khoan HD-981 trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (01/05 – 15/07/2014) dĩ nhiên đã được bản dự thảo nghị quyết đặc biệt chú ý.

Trong gần một trang, Hạ viện Mỹ nhắc lại vụ việc khởi sự từ ngày 01/05/2014, khi Tập đoàn Dầu khí Hải dương Trung Quốc CNOOC, đưa giàn khoan nước sâu Hai Yang Shi You 981 (HD-981), được hơn 25 tàu Trung Quốc hộ tống vào cắm tại lô 143, cách bờ biển Việt Nam 120 hải lý. Sau đó, số lượng tàu hộ tống của Trung Quốc đã tăng lên hơn 80, trong đó có bảy tàu quân sự.

Các tàu Trung Quốc đã hung hãn tuần tra và đe dọa tàu Cảnh sát biển Việt Nam, và theo bản dự thảo Nghị quyết, đã vi phạm Công ước về các Quy định Quốc tế phòng tránh va chạm trên Biển COLREG. Hạ viện Mỹ cũng nhắc lại, nhiều nguồn tin cho biết là tàu Trung Quốc cố tình đâm vào nhiều chiếc tàu của Việt Nam, và sử dụng máy bay trực thăng và vòi rồng để ngăn cản những chiếc khác.

Dự thảo nghị quyết của Hạ viện Mỹ còn tố cáo sự kiện tàu Hải cảnh Trung Quốc, từ ngày 05/05/2014, đã thiết lập một vành đai cấm tàu bè nước khác, với bán kính 3 hải lý xung quanh giàn khoan HD-981.

Đối với Hạ viện Mỹ, hành động này đã phá hoại sự an toàn hàng hải trong khu vực và vi phạm các nguyên tắc của luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), được toàn thế giới công nhận.

Đèn xanh cho việc bán vũ khí cho Việt Nam

Trên các cơ sở đó, Hạ Viện Mỹ sẽ thông qua 17 quyết nghị mà nội dung lên án các hành vi cưỡng bức, hù dọa hay dùng võ lực để cản trở quyền tự do lưu thông trên không và trên biển ở các vùng biển châu Á, kêu gọi đích danh Trung Quốc không nên áp dụng các quy định về vùng nhận dạng phòng không trên Biển Hoa Đông, và không được thiết lập các vùng tương tự ở nơi khác.

Đặc biệt trong các khuyến cáo về mặt chính sách đối với chính quyền Mỹ, khuyến nghị thứ 13 liên quan đến quan hệ Mỹ-Việt, nội dung bật đèn xanh cho việc bán vũ khí cho Việt Nam.

Bản dự thảo cho rằng chính sách của Mỹ phải là : « Thiết lập và thực hiện một khuôn khổ chính sách với chính phủ Việt Nam sao cho phản ánh được cả sự tiến bộ lẫn thách thức còn tồn tại trong hồ sơ nhân quyền của Việt Nam, cũng như là các lợi ích an ninh quốc gia thiết yếu của Hoa Kỳ, bằng cách đào sâu và mở rộng quan hệ đối tác toàn diện với Việt Nam thông qua việc bán hoặc chuyển giao thiết bị quốc phòng trong chiều hướng thích hợp với sự phát triển và duy trì khả năng phòng thủ chống ngoại xâm của Việt Nam… ».

…………………………………………

Hoàng Đế Obama Rớt Long Bào

Vũ Linh
Nguồn:Vietbao.com- 01/07/2014

…Nói như Chủ Tịch Hạ Viện, TT Obama đã… đi ngủ trưa từ hơn 5 năm nay…

Truyền thông mới đây đăng tin Chủ Tịch Hạ Viện, dân biểu Cộng Hòa John Boehner, đang tham khảo với khối Cộng Hòa về việc truy tố TT Obama ra tòa về tội lạm quyền.

Đây là một hình thức chống đối tổng thống rất mới lạ, lần đầu tiên được mang ra áp dụng nên còn đang phải nghiên cứu cho kỹ lưỡng. Tuy vậy, việc khối CH công khai hóa chuyện này có nghiã là đã chuẩn bị xong xuôi trên mặt pháp lý rồi, bây giờ chỉ là thả bong bóng chính trị xem dư luận quần chúng phản ứng như thế nào thôi.

Trên căn bản, ông Boehner kiện TT Obama đã lấy những quyết định hành pháp có tính cách đơn phương không tham khảo hay không xin phép quốc hội như Hiến Pháp đòi hỏi, đồng thời TT Obama cũng đã nhiều lần tự ý áp dụng luật theo ý mình, nhiều khi hoàn toàn vượt qua thẩm quyền của mình.

Nhìn vào quá trình những quyết định gần đây của TT Obama, quả nhiên là TT Obama đã hành xử như một Hoàng Đế toàn quyền sinh sát, coi quốc hội như chậu kiểng theo mô thức của các chế độ “đỉnh cao trí tuệ loài người” thôi.

Một vài ví dụ điển hình mới đây:

– TT Obama đã cho thay đổi vài quy chế của Obamacare, cũng như đổi ngày thi hành các điều luật trong Obamacare một cách hoàn toàn tùy hỷ, không phải một lần mà liên tục hơn cả chục lần, theo nhu cầu tranh cử chính trị của ông và của khối Dân Chủ, cho dù Obamacare đã thành luật do Quốc Hội biểu quyết và chính tổng thống phê duyệt và ban hành. TT Obama tự cho mình quyền quyết định có thi hành luật hay không và khi nào thi hành.

– Trong vấn đề di dân bất hợp pháp, TT Obama ra lệnh không được trục xuất trẻ em vị thành niên đã qua Mỹ lâu năm, hoàn toàn trái với luật hiện hành, đã vậy lại tạo ra một làn sóng vượt biên qua Mỹ ào ào đưa đến khủng hoảng trầm trọng.

– Trong cuộc chiến tại Libya, TT Obama ra lệnh cho không lực Mỹ thả bom, tham chiến tại đây, hoàn toàn không xin phép quốc hội trái với luật do chính khối Dân Chủ đã ra để khoá tay TT Nixon trong cuộc chiến tại VN.

– Bộ Tư Pháp từ chối không cung cấp tài liệu về vụ bán súng cho các băng đảng ma túy, bị quốc hội truy tố về tội khinh thường Lập Pháp. Bộ Trưởng Eric Holder tỉnh bơ, được TT Obama hậu thuẫn, nên chẳng bị hình phạt nào.

– Mới đây, TT Obama đã điều đình và tự ý quyết định trao đổi tù nhân với khủng bố Taliban mà không thông báo trước cho quốc hội biết trước 30 ngày theo như luật định, mà cũng chẳng tham khảo quốc hội theo những thủ tục chính trị bình thường.

Trước sự lạm quyền rõ ràng này, khối phe ta, đảng Dân Chủ cũng như truyền thông dòng chính đã chẳng những nhắm mắt làm ngơ, mà còn công khai ủng hộ, lấy lý do đó là cách duy nhất TT Obama có thể “làm việc” được vì sự chống đối phá bĩnh tuyệt đối của đối lập Cộng Hòa.

Bà cựu Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi lớn tiếng khuyến cáo ông Boehner nên tích cực làm việc cho dân cho nước, biểu quyết cho TT Obama áp dụng những chính sách và chương trình của ông, thay vì nhắm mắt phá đám rồi lái dư luận qua chuyện thưa kiện tào lao.

Một nhà báo phe ta, ông Paul Waldman, viện dẫn chuyện các tổng thống tiền nhiệm, nhất là các ông Cộng Hoà như Bush con và Reagan đã lấy cả trăm quyết định nhân danh đặc quyền của Hành Pháp, sao CH không phản đối, mà bây giờ la ó quá vậy. Lý luận kiểu này là kiểu anh ăn trộm bị cảnh sát bắt rồi khiếu nại sao bao nhiêu tên khác ăn trộm không bắt lại đi bắt tôi? Người khác ăn trộm không bị bắt có nghiã là tôi có quyền ăn trộm mà các ông không có quyền bắt tôi. Cái lạ lùng là lý luận này lại là lý luận căn bản của rất nhiều ông bà cấp tiến –chính khách cũng như nhà báo- có hiểu biết đàng hoàng.

Thực tế, cuộc tranh cãi về quyền hạn giữa Hành Pháp và Lập Pháp đã bắt đầu xẩy ra từ thời TT Washington, vị tổng thống đầu tiên của Hiệp Chủng Quốc. Chẳng có gì mới lạ, mà cũng không phải do các ông tổng thống CH Reagan và Bush con sáng chế ra, hay TT Obama tạo ra mới đây. Bao giờ thì quốc hội cũng tìm cách khoá tay tổng thống, và tổng thống bao giờ cũng tìm cách lách ra, qua các kẽ hở hay qua những hành động qua mặt quốc hội trắng trợn.

Một ví dụ điển hình và có thể nói là quan trọng nhất lịch sử cận đại Mỹ là chuyện Obamacare được TT Obama cho Thượng Viện thông qua bằng một kẽ hở thủ tục biểu quyết của Thượng Viện. Một bộ luật thay đổi toàn diện hệ thống y tế Mỹ được thông qua bằng cửa sau, đó là gia tài lớn nhất TT Obama để lại cho hậu thế.

Đối với những việc làm bất chấp luật pháp của TT Obama, sự kiện lạ lùng là TT Obama là một phụ giảng về luật Hiến Pháp tại Đại Học Chicago chứ không phải một anh cảnh sát trong một làng xã hẻo lánh không biết luật là gì mà chỉ cậy mình có súng, có quyền muốn làm gì thì làm.

Tại sao ông Boehner lại đi thưa kiện như vậy? Đạt được mục đích gì?

Theo Hiến Pháp quy định, trước những hành động này, quốc hội có quyền đàn hạch, tức là truy tố ra trước quốc hội, rồi biểu quyết truất nhiệm, như quốc hội trước đây đã làm với TT Clinton vì chuyện hút xì gà với cô Monica.

Truy tố TT Clinton về chuyện lem nhem quá mức này có thể chấp nhận được, thành công hay không là chuyện khác. Nhưng truy tố TT Obama theo kiểu này, cho dù là TT Obama quả thật phạm tội 100%, cũng là một hành động có tính cách tự sát chính trị, tự mình giết mình mà chẳng đạt được mục đích gì.

Cái lẽ thường tình là cả nước Mỹ sẽ không thể nào chấp nhận chuyện một ông tổng thống da đen, mà lại là tổng thống da đen đầu tiên trong lịch sử Mỹ, lại có thể bị mang ra truy cứu rồi bãi nhiệm. Chuyện này chắc chắn sẽ là một vết ố khổng lồ không tẩy xóa được trong bức tranh một nước Mỹ văn minh, không còn vấn đề kỳ thị da màu.

Hơn thế nữa, việc truy cứu đàn hạch này, không cần biết thành công hay không, sẽ tạo ngay ra những cuộc nổi loạn khổng lồ cực kỳ tai hại từ giới dân da màu. Không cần biết TT Obama đã làm gì, họ sẽ ào ào xuống đường và bảo đảm sẽ bạo động toàn diện khắp nước để bênh vực ông tổng thống “của họ”.

Cái áo giáp da màu mà TT Obama đang mặc là bảo đảm vững chắc nhất.

Chưa kể một lý do nữa mà hầu hết mọi người nghĩ đến đều xanh mặt, không dám truất phế TT Obama: viễn tượng ông phó Biden lên làm tổng thống!

Nếu Obama là một tổng thống Cộng Hoà da trắng thì đã bị đàn hạch từ lâu rồi, nhưng đàn hạch TT Obama là chuyện tuyệt đối không tưởng, cho dù TT Obama có làm bất cứ chuyện phạm pháp hay vi hiến nào. Đó là thực tế chính trị Mỹ. Và TT Obama là người thông minh và hiểu biết chính trị hơn ai hết, đã nhìn thấy vấn đề này rõ hơn ai hết luôn. Đưa đến chuyện lạm quyền mà vẫn bình chân như vại.

Khiến ông Boehner quyết định tìm phương cách khác, qua ngõ luật pháp. Cho đến nay, ông Boehner chưa chính thức kiện, rồi cho dù kiện cũng chẳng ai biết sẽ đi đến đâu.

Nhưng dù sao thì đây cũng là con đường thực tế nhất. Tế nhị hơn mà kết quả nếu thất bại thì cũng ít hại, trong khi thành công thì cũng để lại một vết đen vĩ đại trên TT Obama và cả đảng Dân Chủ, cũng như ngăn cản được vài hành động của TT Obama một cách cụ thể, danh chính ngôn thuận mà không bị mang tiếng là phá bĩnh.

Bằng chứng là quyết định mới nhất của Tối Cao Pháp Viện.

Mới đây nhất, TCPV đã xử một vụ kiện, và đã quyết định TT Obama vi phạm luật rõ ràng. Chẳng những đây là một thất bại cho TT Obama, mà lại còn là một thất bại vĩ đại. Toàn thể các thẩm phán TCPV, cả 9 vị đều đồng loạt biểu quyết TT Obama lạm quyền. 9-0!

Một công ty tên là Noel Canning, chuyên làm loong cho hãng Coca Cola, bị cơ quan National Labor Relations Board (dịch đại cương là Hội Đồng Quốc Gia về Quan Hệ Lao Động) là cơ quan kiểm soát việc thi hành luật lao động, truy tố phạm luật trong việc điều đình hợp đồng lao động tập thể với một chi bộ của Nghiệp Đoàn Teamsters. Công ty khởi kiện, cho rằng Hội Đồng có 5 vị, mà 3 vị đã được bổ nhiệm bất hợp pháp bởi TT Obama, không thông qua quốc hội.

Vấn đề là Hội Đồng này trước đây bị khiếm khuyết ba vị. TT Obama muốn bổ xung nhưng không được vì khối CH trong Thượng Viện chống đối. TT Obama lợi dụng cơ hội Thượng Viện đang trong thời kỳ “nghỉ ngơi” để bổ nhiệm ba người.

Trên nguyên tắc, quốc hội cũng đi nghỉ hè như thiên hạ, gọi là recess, để các thượng nghị sĩ nghỉ ngơi cũng như là đi về địa phương mình sinh hoạt với cử tri. Và trong những lúc đó thì tổng thống trong trường hợp khẩn cấp, có thể bổ nhiệm một số các viên chức cao cấp tạm thời mà không thông qua phê chuẩn của Thượng Viện. Khối CH ý thức được tính toán của TT Obama sẽ bổ nhiệm ba vị có quan điểm cấp tiến phe đảng với các nghiệp đoàn, nên tìm cách chống không phê chuẩn. Họ cũng biết TT Obama sẽ lợi dụng cơ hội nghỉ đó để bổ nhiệm ba người này. Do đó, khối CH tung ra một mánh. Cứ ba ngày lại cho một thượng nghị sĩ CH vào Thượng Viện, triệu tập phiên họp trong khi cả hội trường không có ai hết, sau nửa phút, tuyên bố chấm dứt phiên họp. Trên nguyên tắc, như vậy là Thượng Viện không phải là đang nghỉ, vì vẫn có khoá họp tuy không có ai, chính thức được gọi là “pro-forma sessions”, nôm na là “họp trên hình thức”.

Ông giảng sư luật Hiến Pháp Obama cho rằng đây là một mánh không có giá trị, và Thượng Viện thật sự là đang nghỉ. Ông bổ nhiệm ba người vào Hội Đồng.

Công ty Noel Canning, cho rằng ba vị này được bổ nhiệm sái phép và không có quyền biểu quyết. Câu chuyện thưa tới thưa lui qua các toà đủ cấp, cuối cùng lên đến TCPV. Và tại đây, tất cả 9 vị thẩm phán, kể cả hai vị thẩm phán cấp tiến hạng nặng, và hai vị thẩm phán do chính TT Obama bổ nhiệm, đã biểu quyết TT Obama lạm quyền vì ông không có quyền bổ nhiệm lúc đó vì khi đó Thượng Viện vẫn có những buổi họp, dù là “họp trên hình thức”.

Ở đây, TCPV nhấn mạnh theo Hiến Pháp, tổng thống có quyền bổ nhiệm khi Thượng Viện nghỉ, nhưng cơ bản là khi Thượng Viện không nghỉ thì tổng thống không có quyền bổ nhiệm mà không thông qua Thượng Viện, và việc làm của TT Obama là vi phạm luật, vô hiệu. Họp trên hình thức vẫn là họp.

Chuyện TCPV biểu quyết 9-0 là chuyện khá hy hữu, vì bình thường vẫn là 5-4 hay 4-5, với 4 vị theo khuynh hướng bảo thủ, 4 vị theo khuynh hướng cấp tiến, và 1 vị sàng qua sàng lại. Bây giờ cả 9 vị đều đồng ý. Mà lạ lùng hơn nữa, đây cũng là lần thứ 13 từ ngày TT Obama nhậm chức, TCPV đã biểu quyết 9-0 chống TT Obama. Không hiểu làm sao ông giảng sư luật Hiến Pháp lại có thể bị hố lộ liễu và thường xuyên về vấn đề luật Hiến Pháp nhiều như vậy được.

Điều lý thú nhất là theo báo phe ta Washington Post (Robert Barnes, June 26), cái mánh phe CH áp dụng thật ra do các nghị sĩ Dân Chủ sáng chế ra để cản TT Bush con, và khi được đề nghị cứ coi như Thượng Viện nghỉ và cứ bổ nhiệm thì ông cao bồi Bush khi đó đã từ chối, trong khi ông giảng sư luật Hiến Pháp thì đã làm theo và bị TCPV kết tội vi hiến. Hai tổng thống, hai cách hành xử. Mọi người đều có quyền phán đoán.

Hậu quả của vụ này là khá nhiều viên chức cao cấp của chính quyền Obama hiện nay ở trong tình trạng bất hợp pháp này. Chưa biết TT Obama sẽ làm gì để giải quyết tình trạng này.

Đây lại là một vụ nhức đầu mới cho TT Obama. Chưa đến mức có thể gọi là khủng hoảng hàng tuần, nhưng cũng là loại “hung tin” không hấp dẫn gì lắm.

Những ngày tháng gần đây là thời gian đau đầu nhất của TT Obama, không xì-căng-đan, cũng khủng hoảng hay hung tin. Đến độ ngay cả một thất bại lớn của đối lập CH cũng lại là một hung tin không tốt đẹp gì cho TT Obama.

Cách đây hai tuần, lãnh tụ khối đa số CH tại Hạ Viện, ông Eric Cantor bất ngờ bị thất cử trong cuộc bầu sơ bộ trong nội bộ đảng CH tại Virginia. Ông Cantor bị một ứng viên tuyệt đối vô danh của khối Tea Party đánh bại.

Chiến thắng của ông Tea Party cực đoan David Brat là một thất bại lớn cho đảng Cộng Hoà nói chung. Đến cả nhân vật thứ hai của CH là ông Cantor còn bị thất cử thì chẳng còn ai an toàn nữa. Viễn tượng các “lão đồng chí” ôn hoà bị làn sóng cực đoan của thế hệ mới cho về vườn đã thành sự thật. Các TNS Cộng Hoà thâm niên McConnell, Graham, Cochran đều thoát hiểm, được bầu lại, chưa mất job, nhưng đã thắng một cách khá chật vật, mặc dù họ đều là những tên tuổi lớn của đảng CH.

Tại sao đảng CH lại đi đến tình trạng tệ hại như vậy?

Nhìn vào vấn đề cho kỹ thì sẽ khám phá ra cái thất bại của ông Cantor cũng là mối đe dọa trực tiếp lên chính quyền Obama và đảng Dân Chủ.

Quả đúng như vậy, ông Cantor thảm bại vì bị tố là… chống TT Obama chưa đủ. Có nghiã là khối bảo thủ càng ngày bất mãn mạnh đối với TT Obama. Họ sẵn sàng chấp nhận phân hoá trong nội bộ đảng, miễn sao đảng phải có thái độ chống TT Obama mạnh hơn nữa.

Điều đáng ngại cho TT Obama là sự chống đối ngày càng mạnh của khối Tea Party lại phản ánh một khuynh hướng lớn trong chính trường Mỹ trong thời gian gần đây: một khuynh hướng bất mãn và chống đối TT Obama ngày càng mạnh.

Theo những thăm dò dư luận mới nhất của vài tuần qua, hậu thuẫn đối với TT Obama đã tuột xuống những mức thấp kỷ lục chưa từng thấy. Hầu hết các thăm dò đều cho thấy mức hậu thuẫn lảng vảng ở mức 40% hay trên một chút, trong khi tỷ lệ chống đối nằm gần mức 55%, với 5% lưỡng lự. Kể cả thăm dò của truyền thông dòng chính phe ta như Washington Post, New York Times, NBC, và CBS.

Về phản ứng của chính quyền Obama đối với khủng hoảng Iraq, tỷ lệ hậu thuẫn đã rớt xuống mức 37% trong khi tỷ lệ chống đối leo lên tới 52%. Đại đa số không ủng hộ việc Mỹ trở lại chiến trường, nhưng đa số lại cho nhận định rối loạn hiện nay là hậu quả của chính sách Iraq của TT Obama.

Một thăm dò mới của NBC/Wall Street Journal cho thấy 54% dân Mỹ nghĩ TT Obama không có khả năng lãnh đạo và không chu toàn công việc được (“cannot lead and get the job done,”). Chuyện ”hạ thủy triều và hàn gắn vết thương của địa cầu” đã trở thành hão huyền từ lâu rồi.

Một tin không thể… tin nổi sẽ làm nhiều người ủng hộ TT Obama phải nhói tim là kết quả thăm dò của cơ quan Gallup, là cơ quan thăm dò lâu đời và lớn nhất Mỹ. Gallup thăm dò tỷ lệ hậu thuẫn của các tổng thống còn sống, và khám phá ra TT Clinton hạng nhất với 64%, hạng nhì là TT Bush cha với 63%, hạng ba là TT Bush con với 53%, hạng tư là TT Carter với 52%, và đội sổ là TT Obama với 47%. Nôm na ra, TT Obama còn tệ hơn ông cao bồi Bush con và ông tổng thống tệ nhất lịch sử cận đại Mỹ Carter.

Trong khi đó thì báo cáo mới nhất của Bộ Thương Mại cho thấy tăng trưởng kinh tế cho tam cá nguyệt đầu của năm nay đã không tăng mà trái lại,… teo lại – 2.9%, với dấu âm! Mức thấp nhất từ ngày khủng hoảng đầu năm 2009, khi TT Obama mới nhậm chức. Nói cách khác, ông thừa hưởng một khủng hoảng kinh tế, sau hơn 5 năm, tình trạng đâu lại vào đấy. Nói như Chủ Tịch Hạ Viện, TT Obama đã… đi ngủ trưa từ hơn 5 năm nay.

Chính sách đối ngoại rối loạn như bùi nhùi, kinh tế thụt lùi, lại bị TCPV tố lạm quyền. Làm gì bây giờ? (29-06-14)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

……………………………………

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

tumblr hit counter