1.Vũ Thanh Thủy và Dương Phục-Kỳ 4 & Kỳ cuối 05(DTL)*-2.Thơ DTL-

“Báo chí và chiến trường” miền Nam: Tấm gương soi nhiều bài học? (Kỳ 04)
Nguồn:dutule.com-22 Tháng Ba 2017
   

 Du Tử Lê

Vũ Thanh Thủy và Dương Phục

(Tiếp theo kỳ trước)

Đọc lại Hồi ký của 2 phóng viên chiến trường Dương Phục / Vũ Thanh Thủy: “Tình Yêu – Ngục Tù & Vượt Biển” tuy vẫn còn bị lôi cuốn bởi những dữ kiện phong phú, dữ dội, mà chưa một hồi ký nào đề cập – – Nhưng cũng nhờ cường độ xúc động giảm bớt mà, tôi thấy dường như với bất cứ phân đoạn hay tiết mục nào của cuốn hồi kỳ này, cũng đều khiến tôi thấy chúng không chỉ như tấm gương, hay bảng chỉ đường về nghề nghiệp, phong cách của hai phóng viên chiến trường ngoại khổ kia mà, với tôi, chúng còn là những bài học rất đáng suy gẫm.

Thí dụ, khi Vũ Thanh Thủy viết về hai nữ ký giả chiến trường nổi tiếng thế giới là Marie Joannidis và Oriana Fallaci, từng có thời kỳ đến Saigon, để theo dõi cuộc chiến miền Nam – – Cả hai đã mau chóng trở thành hai người bạn lớn của Vũ Thanh Thủy. Rồi, từ kinh nghiệm chiến trường, phong cách sống với nghề nghiệp của họ, đã mang lại cho Vũ Thanh Thủy nhiều chỉ dẫn, nhiều bài học hữu ích…

Đặc biệt, Marie Joannidis đã tiên báo cho Vũ Thanh Thủy biết, chắc chắn Thủy sẽ gặp lại Dương Phục, ngay sau buổi đầu gặp mặt, trong hoàn cảnh Dương Phục bị từ chối, khi xin quá giang một chuyến trực thăng ra khỏi trận địa. Và, Oriana Fallaci, thần tượng của họ Vũ… đã để lại cho Vũ Thanh Thủy một câu nói ruột, gan, chân tình mà họ Vũ vẫn nhớ, tới hôm nay.

Câu chuyện được chính Vũ Thanh Thủy thuật lại như sau:

“… Đột nhiên, một tiếng nổ thật lớn làm chiếc máy ghi âm văng khỏi tay tôi. Người tôi bật ra phía sau vì sức ép của tiếng nổ. Tôi nhìn sang bên phải. Chiếc chiến xa đi cạnh xe chúng tôi đang bốc cháy. Những người lính ngồi chung quanh thành xe, mới vài phút trước đó còn giơ tay cười vẫy chúng tôi, bây giờ không còn nữa. Liên tiếp theo đó là những tiếng nổ rền vang khắp nơi quanh tôi…” (TYNT&VB, trang 273)

Và trong hốt hoảng, Vũ Thanh Thủy cũng bàng hoàng khi nhớ ra, bên cạnh chị, không còn thần tượng Oriana Fallaci. Chị gào, kêu tên bạn nhiều lần… Cho tới khi Oriana Fallaci từ trong lòng chiến xa, nhô đầu lên, lay chân họ Vũ, lúc đó vẫn còn ngồi vắt vẻo trên thành chiến xa… Oriana xác nhận bà vẫn còn sống… Buổi chiều đó, khi đã ngồi trên trực thăng trở về hậu cứ Tây Ninh, cô phóng viên chiến trường nhỏ tí, vẫn ngồi vắt vẻo trên thành chiến xa, khi bom đạn nổ rần bốn chung quanh, kiêu hãnh hỏi “đàn chị” Oriana Fallaci:

“Em không nghĩ là chị sợ, vậy tại sao chị phải núp dưới lòng xe thiết giáp vậy?

“Oriana nhìn tôi. Trong ánh hoàng hôn đã bắt đầu nhạt nhòa, ánh mắt sáng long lanh của chị làm tôi bối rối, và tôi chợt nhận ra sự ngông cuồng và trẻ con của mình.

“Rồi chị trả lời bằng tiếng Pháp:

“Attends jusqu’à tu es plus âgée! – Hãy chờ đến khi em lớn tuổi hơn (sẽ hiểu)

“Câu nói đó tôi không quên.

“Mỗi lần thấy sự ngông-cuồng-tuổi-trẻ nổi lên trong lòng, rất thường xuyên, tôi nhớ lại ánh mắt và câu trả lời của chị. Và, rồi tôi khiêm tốn nhủ thầm “HÃY CHỜ ĐẾN KHI LỚN TUỔI HƠN!” (TYNT & VB, trang 274)

Nhưng khi đọc lại những trang Vũ Thanh Thủy viết về tâm cảnh thật của người lính vào sinh ra tử nơi trận tuyến, tôi càng thêm nảy sinh lòng cảm khái, những gì chị đã viết xuống…

Những ghi nhận của chị về người lính, gần như chưa có một nhà văn hay một phóng viên nào, lại viết thẳng thắn đến lạnh lùng như vậy. Khiến người đọc có thể bị ngỡ ngàng… Dù, đó là sự thật.

Sự thật chung quanh sự kiện Sống / Chết của người lính nơi chiến trường mà, nhiều phần do họ Vũ được người lính tin cậy, chia sẻ những cảm thức sâu kín, trong tương quan giữa người với người.

Ở phần này, Vũ Thanh Thủy ghi nhận, phân tích khá rõ khía cạnh tâm lý phức tạp của người lính miền Nam. Mặt nào khác, nó cũng cho thấy tinh thần hay xu hướng tự do của miền Nam trước đây khi: Từ học đường tới xã hội, thanh niên, học sinh miền Nam không bị nhồi sọ chủ trương hận thù, tinh thần hy sinh mù quáng vì đảng hoặc vì lãnh tụ.

Vũ Thanh Thủy viết:

“… Không chiến binh nào sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình, vì muốn làm anh hùng. Họ lao vào sinh tử một cách bình thản vì đó là điều họ được huấn luyện để hành xử ngoài mặt trận. Đó là hành động phải làm của một chiến binh có lòng tự trọng và tình đồng đội.

“Tôi nhận ra, chiến đấu ngoài trận tuyến không phải vì sống chết, mà vì lòng tự trọng. Đã đặt chân ra tuyến đầu mặt trận, người chiến binh không còn quan tâm tới những ngôn từ to lớn, vĩ đại như lòng ái quốc, hay bảo vệ tổ quốc hoặc gìn giữ hòa bình cho đồng bào nữa… Họ chỉ quan tâm tới chuyện bảo vệ nhau và sống chết theo lòng trung tín với nhau tới độ mà người dân thường, trong cảnh sống bình an, khó thể nào hiểu nổi. Tôi thấy ngay cả tình vợ chồng, tình cha con cũng không khốc liệt và cấp thời như tình đồng đội của các chiến binh với nhau ngoài trận địa. Đó là bổn phận hàng đầu của họ. Chiến đấu ngoài mặt trận đã trở thành tỏ bày nhân cách, giữ gìn công lý và bảo vệ tình người. Các chiến binh cũng dành cho tôi cùng một thứ tình chăm sóc và quan tâm như họ đã đối xử với nhau…” (TYNT & VB, trang 277 & 278)

Vẫn ở Phần thứ IV, tựa đề “Vũ Thanh Thủy và Mặt Trận”, chương 07, tiểu tựa “Báo chí và Chiến trường” Vũ Thanh Thủy cũng dành nhiều trang sách viết về danh tướng Đỗ Cao Trí, một thiên tài quân sự của miền Nam, nhưng đồng thời cũng là người phải nhận chịu nhiều tin đồn xấu xa, tồi tệ nhất…

Tên tuổi của tướng Trí không chỉ chói sáng trên chiến trường miền Nam mà, nói chung, dư luận thế giới cũng đã nhìn ông với con mắt ngưỡng phục. Rất tiếc, ông chết khi mới chỉ 42 tuổi. Cái chết của ông cũng dấy lên nhiều nghi vấn.
Phải chăng, nhờ sắp xếp tình cờ của những định mệnh lớn, cuối cùng rồi cũng họ cũng gặp nhau! Người nữ phóng viên chiến trường gần như duy nhất của miền Nam Vũ Thanh thủy, đã có nhiều cơ hội tháp tùng hành quân với trung tướng Trí trong những ngày tháng cuối đời ông?

Nhờ vậy, người đọc, như chúng ta được biết một số sự thật ít người biết về một danh tướng của chiến trường miền Nam nhiều chục năm trước đây.

.Sau khi ghi nhận và phân tích về tinh thần đồng đội của người linh miền Nam, phóng viên chiến trường Vũ Thanh Thủy đã chuyển ngay tới trường hợp của Trung tướng Đỗ Cao Trí, khi chị viết:
“Tướng Đỗ Cao Trí đặc biệt thể hiện tinh thần đồng đội chiến binh này. Mỗi lần thấy binh sĩ gặp khó khăn, dù là chiến xa bị sa lầy, hay một đơn vị bị bao vây, ông đều tận tình ở phía bên tiếp tay giải quyết. Tôi chứng kiến biết bao lần ông ra lệnh trực thăng đáp ngay xuống mặt trận hay nhảy lên chiến xa xông ra tuyến đầu, mặc lời ngăn cản của bộ tham mưu hay sĩ quan tùy viên.
“Một lần trên chuyến trực thăng bay từ mặt trận về Biên Hòa, tôi hỏi tướng Trí tại sao ông không bao giờ lên tiếng trả lời hay cải chính những tin đồn đãi không đúng về ông. Ông nhún vai:

“Tôi không phải chính trị gia. Tôi là tướng. Binh sĩ hiểu tôi là đủ. Lính của tôi không đủ thì giờ đánh giặc ngoài mặt trận, tại sao tôi phải uổng thì giờ o bế dư luận trong thành phố?

“Tôi làm gan hỏi tới:

“- Mà tại sao người ta cứ tung nhiều tin xấu về trung tướng quá vậy?

“Ông có vẻ giận:

“- Cô hỏi đám đồng nghiệp báo chí của cô đó. Mấy ai chịu đi ngoài mặt trận để xem tụi tôi chiến đấu sống chết làm sao, mà chỉ lo tung tin đồn giật gân để bán báo thôi. Nên tôi không cần để tâm…” (TYNT&VB, trang 279 & 280)

Du Tử Lê

(Kỳ sau tiếp)  

*-Tựa đề do NN đặt-
…………………………………………………………………………

Dương Phục / Vũ Thanh Thủy: “Cái giá của danh vọng”!.! (Kỳ cuối 05)
Nguồn:dutule.com- 28 Tháng Ba 2017 
   

Du Tử Lê

Dương Phục / Vũ Thanh Thủy: “Cái giá của danh vọng”!.! (Kỳ cuối 05)

(Tiếp theo và hết).

Khi viết danh tướng Đỗ Cao Trí, ký giả chiến trường Vũ Thanh Thủy, đã chọn một tiểu đề cho phần chị ghi nhận về vị tướng chết yểu này” “Cái Giá Của Danh Vọng”, tôi cho là một tiểu đề sâu sắc, ý nghĩa. Nó không chỉ ứng dụng vào trường hợp của Đại tướng Đỗ Cao Trí, hay chính người viết mà, còn gây được nhiều suy ngẫm cho độc giả nữa.

Sau những lần nói chuyện với tướng Trí trên các chuyến trực thăng bay đến hay trở về từ trận địa, họ Vũ từng được nghe chính tướng Trí kể rằng cuộc đời ông thấy vậy mà cực kỳ thăng trầm. Ông nói ông đã, “từng bị tù sau một cuộc đảo chánh và được thăng quan tiến chức sau một cuộc đảo chánh khác. Ông nói, ông rất ghét chính trị vì chính trị biến con người thành mưu mô không chút tình nghĩa. Ông tâm sự danh vọng và quyền thế làm ông có nhiều kẻ thù và không dám tin ai…” (TYNT&VB, trang 280)

Thoạt tiên, phóng viên chiến trường Vũ Thanh Thủy, rất ngạc nhiên, tại sao tướng Trí lại đặt niềm tin nơi chị (?) Khi ở thời điểm đó, chị còn quá nhỏ, chỉ đáng tuổi con gái ông, lại mới vào nghề phóng viên…

Lâu dần chị hiểu ra điều mà tướng Trí gọi là “Cái giá của danh vọng và quyền lực” làm ông ít dám tin cậy ai để thố lộ những suy nghĩ thật của mình.

Tôi cho rằng tương quan giữa phóng viên chiến trường Vũ Thanh Thủy và tướng Đỗ Cao Trí, là tương quan định mệnh… Chưa kể, từ kinh nghiệm dạn dầy, chỉ huy ba quân, tướng Trí sớm nhận ra nhân cách đặc biệt của họ Vũ:

“Nói với tôi, ông gần như độc thoại vì tôi sẵn sàng lắng nghe, bày tỏ lòng thông cảm mà chẳng bao giờ nói lại với ai. Tướng Trí như người thầy biết quá nhiều, và có quá có nhiều chất chứa muốn nói ra. Phần tôi là người học trò chẳng biết gì nhưng hay tò mò chăm chú học hỏi..

“Sau này nhìn lại, tôi nhận ra chính những câu chuyện về kinh nghiệm đời sống của ông đã làm tôi thay đổi hẳn cái nhìn về cuộc đời của chính tôi. Tôi trở thành thận trọng trước danh vọng và quyền lực khi thấy những thứ này đòi con người trả giá quá đắt, làm mất đi sự bình an vui sống. Nhất là làm con người không còn dám hồn nhiên tin vào người khác, là điều tôi không bao giờ muốn đánh mất…” (TYNT&VB, trang 280 & 281)

Mặc dù là nữ phóng viên chiến trường gần như duy nhất của miền Nam, lại luôn giữ thái độ khiêm cung trong hầu hết mọi trường hợp, nhưng cuối năm 1970, đại tướng Cao Văn Viên, Tổng tham mưu trưởng QL/VNCH đã chọn 4 phóng viên chiến trường từng tham dự chiến trường Căm Bốt, để trao tặng huy chương Anh Dũng Bội Tinh Ngôi Sao Bạc, mà, trong số 4 người đó, có Vũ Thanh Thủy. Chị cũng là phóng viên chiến trường của miền Nam, trẻ nhất và duy nhất nhận được vinh dự này.

Tưởng cũng nên nói thêm, ba nhà báo kia đều làm cho truyền thông ngoại quốc, như ký giả Lê Minh làm cho tạp chí Time-Life; Nick Út làm cho hãng AP; Marie Joannidis của AFP… Lễ gắn huy chương được tổ chức tại vũ đình trường quân đoàn 3, Biên Hòa, do tướng Trí chủ tọa.

Khi gắn huy chương cho phóng viên chiến trường Vũ Thanh Thủy, tướng Trí nhắc nhở họ Vũ bằng tiếng Pháp rằng: “Chaque medaille a son revers!”

Vũ Thanh Thủy giải thích vì những cuộc hành quân vào trận địa, thường có thêm nhà Marie Joannidis của AFP, nên tướng Trí phải dùng tiếng Pháp. Và, chị cũng chú thích câu tiếng Pháp ở trên nơi cuối trang sách của chị rằng:

“Huy chương nào cũng có mặt trái, tục ngữ Pháp của triết gia Michel de Montaigne, thế kỷ 16…” (TYNT&VB, trang 282)

Tiếc thay, tình “thầy trò” giữa hai cá nhân cùng có nhân cách sống đáng quý, không được bền lâu hơn, vì trực thăng chở tướng Trí cùng đoàn tùy tùng thình lình phát nổ khiến, tướng Trí từ trần lúc 10 giờ sáng ngày 23 tháng 2-1971.

Trước tin dữ này, người nữ phóng viên duy nhất miền Nam, được trao tặng huy chương cao quý Anh Dũng Bội Tinh với Ngôi Sao Bạc của QL/VNCH, kể lại như sau:

“… Tháng Hai năm 1971, tôi cùng gia đình đi nghỉ hè tại trại trà ở Bảo Lộc. Về đến Saigon, tôi đem một bao dứa ngọt hái từ trại gia đình đến nhà tướng Trí ở đường Phùng Khắc Khoan, nhờ chuyển đến biếu ông tại tư dinh Biên Hòa.

“Tối đó, tướng Trí gọi điện thoại cám ơn tôi về bao dứa và đề nghị tôi tháp tùng ông ra mặt trận ngày hôm sau. Ông nói tin tức chiến trường có nhiều thay đổi trong thời gian tới mà tôi nên biết. Tôi nhận lời.

“Một giờ sau, trong lúc ủi bộ quân phục để chuẩn bị trở lại mặt trận, tôi chợt nhớ đã lỡ hẹn với bác Trần Việt Sơn, Tổng thư ký báo Thần Phong, ngày mai nhận công tác mới tại tòa báo. Tôi gọi lại cho văn phòng tướng Trí và nhắn là tôi phải dời cái hẹn tháp tùng ông ra mặt trận đến một ngày sau nữa…” (TYNT & VB, trang282)

Hôm sau, khi còn đang ở tòa soạn Thần Phong, mới nhận biên bản điều tra về cái chết của Y sĩ đại uý Hà Thúc Nhơn – – Người từng tố cáo tham nhũng và chiếm giữ Quân Y Viện Nguyễn Huệ, Nha Trang một thời gian…thì, một đồng nghiệp của Vũ Thanh Thủy từ báo Hòa Bình chạy tới, báo cho chị và cả tòa soạn Thần Phong biết: Trung tướng Đỗ Cao Trí, đã từ trần vì trực thăng của ông, phát nổ trên bầu trời Tây Ninh. Không một ai sống sót!!!

Bán tín bán nghi trước tin khủng khiếp này, họ Vũ chụp máy, gọi ngay gia đình tướng Trí. Người đầu dây xác nhận:

“Dạ, trung tướng đã tử nạn!”

Tin chính thức cho biết, Trung tướng Đỗ Cao Trí, hưởng dương 42 tuổi. Ông qua đời vào lúc 10 giờ sáng ngày 23 tháng 2 năm 1971. Thể theo di nguyện của người quá cố, ông được an táng tại nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa, cũng với hàng ngàn đồng đội của ông.

“… Ngày đám tang tướng Trí, tôi mặc quân phục Nhẩy Dù đi cùng đại tá Nguyễn Thành Chuẩn, chỉ huy trưởng Biệt Động Quân Quân Đoàn III, một

trong vài sĩ quan thân cận nhất của tướng Trí, đến Nghĩa Trang Quân Đội tiễn đưa tướng Trí như những chiến hữu tiễn biệt đồng đội của mình đến nơi an nghỉ cuối cùng.
(…)

“Nhìn đoàn người đầy kín nghĩa trang để tiễn đưa tướng Trí, tôi bồi hồi cảm nhận nỗi tiếc thương sâu xa mà các chiến sĩ và quân lực dành cho ông. Nghe mọi người gọi ông là “cố đại tướng” tôi thấy nghẹn ngào. Chẳng ai muốn được lên lon trong nhang khói, thân phủ cờ vàng và trong nước mắt người thân như thế, dù là lon đại tướng.

“Khi quan tài ông được hạ xuống lòng đất, chúng tôi không sao cầm được nước mắt. Tôi nhìn sang đại tá Chuẩn, người lính biệt kích cả đời vào sinh ra tử, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, mà cũng phải rút khăn tay chùi nước mắt, thương người bạn chí tình đã vị quốc vong thân.

“Sống sao chết vậy. Tướng Trí đã hết lòng vì nước vì binh sĩ, giờ đây thân xác ông được phủ lá cờ tổ quốc ghi ơn và được an táng bên hàng ngàn chiến sĩ thân yêu nơi nghĩa trang quân đội mênh mông này.

“Đất nước mất đi một anh hùng, quân đội cũng như người dân miền Nam mất một vị tướng dũng cảm, tài ba, đầy tình nghĩa với non sông đất nước và đồng đội.

“Riêng tôi từ nay mất đi một người thầy hiếm quý đã chứng minh cho tôi thấy, sự ngay thẳng và tư cách của mỗi con người luôn được tôn trọng, dù ở tuổi tác nào.” (TYNT&VB, trang 284 & 285)

.

Như đã nói, từ đầu bài viết này, với bất cứ một chương nào trong 15 chương (kể cả “Lời kết” hay “Phụ bản” Hồi ký “Tình Yêu, Ngục Tù và Vượt Biển”, tôi cũng đều muốn trích đoạn gửi tới bạn đọc chưa có cuốn sách này – – Nhất là những chương nói về tình yêu của hai con người có chung một định mệnh lớn như Dương Phục / Vũ Thanh Thủy… Hoặc những chương họ nói về những ngày họ phải đối đầu với hải tặc, vắt kiệt trí thông minh, cùng những phép lạ, nhận được từ Thượng đế, để họ có thể tồn tại trong địa ngục “Ko Kra”… Nhưng đây chỉ là một bài điểm sách nhỏ, giới hạn, tôi không thể viết dài hơn.

Chưa kể, tôi cũng tự thấy, không được phép làm giảm bớt những cảm động, xúc động chảy nước mắt của độc giả, khi họ một mình nổi chìm theo vận mệnh ngoại khổ của hai phóng viên chiến trường Dương Phục / Vũ Thanh Thủy, của miền Nam, ghi nhận về những ngày tháng cuối cùng của lịch sử nền Đệ Nhị Cộng Hòa miền Nam.

Hơn thế nữa, với tôi, họ là hai trong số không nhiều lắm, phóng viên chiến trường của chúng ta, buộc những phóng viên ngoại quốc (dù chói lòa tên tuổi) không dám coi thường tinh thần trách nhiệm và, lòng yêu nước của người Việt Nam trong lãnh vực truyền thông!.!

(Calif. Mar. 2017) 

Du Tử Lê

……………………………………………………………….

Khúc cầu hoàng

Du Tử Lê

Xin mắt mở tạnh trăm miền bão rớt
Môi ô mai xin muối mặn lời vàng
Tình đắm đuối khôn nguôi hồn thảng thốt
Tay tham lam không thể đợi giờ mềm
Người linh hiển trên đỉnh cùng gió cuốn
Chân chim khuyên chưa bước xuống cuộc đời
Cánh buồm nào đã khép kín hồn tôi
Và đã thả trôi sông nghìn ước vọng
Tôi đã lạc bên kia bờ sự sống
Thân khô rang mong từng hạt mưa nhuần
Xin hơi thở đèn hương tim thánh thiện
Trăm năm xin son phấn một tên người
Khi hạnh phúc không dung cùng khốn khó
Ai sinh ra được chọn đúng đời mình?
Tôi lớn lên biết mỗi điều duy nhất
– Sao khi không ta lại phải làm người!
Trời tối mau mưa ướt vội sông dài
Năm tháng cũ sủi tăm cùng nỗi chết
Xin tay ngọc gối êm tình thảm thiết
Cây xin xanh đừng ngại lúc hanh vàng
Trời xin cao cho đáy mắt em ngoan
Gió xin nổi trong hồn tôi tơi tả
Tóc xin chảy chia trăm dòng (rất lạ)
Mỗi trôi đi dung một bước quay về
Mỗi lênh đênh dung một ý não nề
Mỗi quanh quẩn chứa chan nghìn thất lạc
Xin khúc hát vọng âm từng cửa ngực
Vỡ từng thân đá cổ, lệ xin tan
Vỡ lời buồn ẩn khát một truy hoan
Thắp tuyệt vọng sáng lên cùng chí quẫn
Tôi cúi mặt ngó bóng mình lật sấp
Trên đoạn đường bấy nát đạn bom vui
Có chăng nào phiêu lãng đã bao nơi
Mà suốt cuộc đời nghe mình héo lụn
Xin thân xác lõm in mười ngón nhọn
Xin răng thơm cắn vỡ giọt – tôi – sầu
Xin mưa bay trên vạt áo nhiệm mầu
Cuốn tôi lại trong kén – người – hạnh – phúc
Xin chân sa – trong tình tôi ngập lụt
Đôi cánh vàng xin bỏ lại trên cao
Miệng hoa cau xin kết nụ ngạt ngào
Tay kim chỉ xin khâu tình rách rưới
Giường êm ái – xin người ngoan giấc ngủ
Ván cây này xẻ tự khối tình tôi
Nệm drap này dệt bởi sợi tương lai
Chăn mùng nữa chính lòng tôi chân thiết
Cửa xin khép cho đêm đừng cay nghiệt
Sáng xin hồng cho nắng ấm trưa mai
Chiều xin vàng – lấy lá lót chân ai
Bước ngượng nghịu trong mắt nhìn (thấy ghét)
Môi rát bỏng bởi chưng tình cuống quýt
Hồn tham lam nên ích kỉ khôn cùng
Mộng sẽ mềm trên từng lá me sương
Người sẽ khóc giữa không – ngờ – hạnh – phúc
Cho tất cả – xin cho đừng luyến tiếc
Tình không dung một cân nhắc bao giờ
Phút giây nào người còn ý so đò
Xin đừng đến để tình tôi khỏi tủi
(Vì hạnh phúc không dung cùng khốn khó)
Tôi lấy gì để sửa lễ cầu hôn
Biết lấy gì để đổi được lòng tin
Tôi chỉ có thủy chung làm vốn liếng
Mắt xin mở tạnh nguôi nghìn thảm thiết
Môi ô mai xin muối mặn hồn này
Người linh hiển trên đỉnh cuồng gió cuốn
Bước một lần xin bước xuống đời tôi
Bước một lần như thần thánh bỏ ngôi
Chung than củi với một người phẫn chí.

Du Tử Lê

Nguồn:thica.net

…………………………………………………………………………………

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

tumblr hit counter