17/02: 1. Giáo sư Hoằng Hữu Nguyễn Văn Phú không còn nữa-2.Hội Ái hữu cựu Giáo chức VN hải ngoại chia buồn.3.Vãng Sinh Tịnh Độ(NVP)

17/02: 1. Giáo sư Hoằng Hữu Nguyễn Văn Phú không còn nữa-2.Hội Ái hữu cựu Giáo chức VN hải ngoại chia buồn.3.Vãng Sinh Tịnh Độ(NVP)
Category: Phật Học – Phật học ôn tập-
Posted by: Tbl Đọc: 6998 lần

TIN BUỒN

Chúng tôi vừa nhận được tin buồn :

Giáo Sư cựu Hiệu trưởng Trường Trung Học Hưng Đạo Sài Gòn –trước 1975 –

Giáo sư  HOẰNG HỮU NGUYỄN VĂN PHÚ

Đã Tạ Thế hồi 2:giờ chiều (giờ địa phương)
Ngày 17 Tháng 2, năm 2013,nhằm ngày mồng 8 Tết,Tháng giêng, năm Quý Tỵ, tại Canada

Hưởng thọ 86 tuổi

Chúng tôi chưa nhận được tin đầy đủ về sự mất mát này , đây chỉ là tin…

… sơ khởi . Chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi có thể .

Chúng tôi xin chân thành chia buồn cùng bà Quả phụ Hoằng Hữu Nguyễn Văn Phú cùng toàn thể tang quyến,đặc biệt với cưu Giáo sư HĐ: Nguyễn Mai Oanh .

Kính nguyện cầu Đức Phật A-Di-Đà tiếp dẫn hương linh Giáo sư Hoằng Hữu Nguyễn Văn Phú về Cõi Tịnh Độ .

Nhã Nhạc

*********************

To: Dien Dan Tho Van <ThoVan@yahoogroups.com> Sent: Sunday, February 17, 2013 2:41 PM
Subject: [Tho Van] GS Nguyen van Phu ta the

Hoi AI Huu Cuu Giao Chuc VIET Nam tai Hai Ngoai vua duoc tin
GS Nguyen van Phu
Cuu giao su truong Trung hoc Chu van An
Cuu Hieu truong truong Trung hoc tu thuc HUNG DAO
Vua ve coi VINH PHUC tai Montreal Canada sang nay, 17 thang 2 nam 2013.
Hoi Ai Huu Cuu Giao Chuc VIET Nam tai Hai ngoai thanh that chia buon voi tang quyen va cuu dong nghiep Ta Quang Khoi. Nguyen cau huong linh GS Nguyen van Phu thong dong ve coi TINH DO.

GS Luu Trung Khao
Sent from my iPad

*******************

** Để tưởng nhớ đến Giáo sư Hoằng Hữu Nguyễn văn Phú, chúng tôi trích đăng lại bài viết sau đây của tác giả Hoằng Hữu Nguyễn Văn Phú,tác giả của ba tác phẩm BƯỚC VÀO CỬA PHẬT1,2,3, đã đăng trọn trên trang web này,và, hiện đang đăng tiếp hai tác phẩm khác, như :”Thư đi tin lại” . – NN**

4. VÃNG SINH TỊNH ĐỘ-

Bước Vào Cửa Phật-Quyển 2

Hoằng Hữu Nguyễn Văn Phú

Hình Đức Phật A-Di-Đà

Mỗi khi cùng Ban Hộ Niệm của chùa đến tụng kinh cho một đạo hữu vừa quá vãng, hoặc là chứng kiến sự ra đi của một người bạn, chúng ta thường nảy ra các suy nghĩ, suy nghĩ về ý nghĩa và mục đích của cuộc đời, đặc biệt là suy nghĩ về ý nghĩa của cái chết.
Một số người nghĩ rằng cuộc đời chẳng có ý nghĩa gì hết, con người sở dĩ có mặt ở cõi này chẳng qua là một “tai nạn” do cha mẹ làm ra, bản thân mỗi người đâu có trách nhiệm gì. Bất ngờ sống tại thế giới này, chịu đựng đủ mọi thứ trói buộc: trói buộc của xã hội, của cộng đồng, của gia đình và ngay của cả chính mình nữa, có lúc nào là được tự do thật sự đâu!
Một số người khác cho rằng cuộc đời chỉ có ý nghĩa khi con người cố gắng làm cho đời mình càng ngày càng tươi đẹp về mọi phương diện, cả vật chất lẫn tâm linh. Nhưng phái khác bảo rằng chỉ nghĩ đến mình thôi là ích kỷ, phải tận tâm tận lực tạo hạnh phúc cho chính mình đồng thời cho tha nhân nữa.
Lại có nhóm chủ trương rằng cuộc đời ngắn ngủi như kiếp phù du, tội gì mà vất vả cực nhọc, cần phải tìm cách hưởng thụ về mọi mặt cho thỏa chí v.v…
Phật tử chúng ta nghĩ thế nào?
Đối với Phật tử, cuộc đời này chỉ có ý nghĩa khi được mở trí huệ, trí huệ nói đây là trí huệ bát-nhã; không phải là sự hiểu biết, trí thông minh thông thường mà chúng ta vẫn đề cập đến hàng ngày, mà là sự hiểu biết cùng tột do tu hành, để đưa đến giác ngộ và giải thoát, giải thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi. Sự tu hành ấy đặt trên căn bản tam học là giới, định, huệ và tam tuệ là văn, tư, tu để diệt tam độc là tham, sân, si và đạt được tình trạng vô ngã, giác ngộ và giải thoát.
Đứng trước cái chết, nhiều người chép miệng “quả là vô thường!”. Thật ra, khi nói đến vô thường thì phải bước thêm một bước nữa, đó là tự hỏi ta cần nghĩ gì, cần làm gì. Vô thường là một định luật thiên nhiên, không ai cưỡng lại được. Có vô thường mới có biến đổi. Mà đã biến đổi thì có thể theo chiều hướng này hay chiều hướng kia, có thể trở thành tốt hay thành xấu. Phật tử chúng ta cương quyết nhắm về hướng thiện, hướng tốt và luôn luôn tự nhủ rằng “con quỉ vô thường đang rình rập chúng ta”, chúng ta phải can đảm và tỉnh táo nhìn vào sự thật và chuẩn bị.
Phái duy vật chủ trương rằng chết là hết. Khi vật chất đã tan rã rồi, khi thân xác đã chết thì chẳng có linh hồn nào để tồn tại, chẳng có gì lên thiên đường, chẳng có gì xuống địa ngục, nghĩa là chẳng có thưởng phạt chi cả, chết là hết! Lành dữ, hay dở, tốt xấu … đến lúc chết là xong.
Ngược lại, một số đông cho rằng ngoài thân xác, con người có linh hồn, một linh hồn trường cửu bất biến. Khi chết, hình hài trở về cát bụi, linh hồn hoặc là lên thiên đường, hoặc là xuống địa ngục. Lại có một số khác nghĩ rằng sau khi cái hồn rời khỏi thân xác thì nó sẽ hiện hữu tại một cảnh nào đó gọi là âm cảnh, mãi mãi sinh hoạt ở đó. Người ta lại tưởng tượng thêm ra rằng sinh hoạt ở cõi âm cũng tương tự như ở nơi trần thế này, “dương sao, âm vậy!”
Lười biếng nhất có lẽ là những ai có lập trường rằng chẳng thể nào biết được sau khi chết, có những việc gì xẩy ra, có tái sinh hay không, có đầu thai hay không, hay là chỉ còn “hư vô”. Đã không biết thì chẳng cần nói, chẳng cần bàn làm chi cho mệt, sống cái đã!
Phật tử chúng ta nghĩ sao? Nghĩ như sau này:
Một là con người gồm có thân và tâm tức là sắc và danh. Con người có thần thức, nhưng đó không phải là một linh hồn trường cửu, bất biến. Gọi là hồn, là vong linh, hương linh, thức … không quan trọng, cái quan trọng là “không trường cửu, bất biến”.
Thứ hai là sau kiếp sống này, sẽ còn một kiếp khác, nghĩa là Phật giáo chấp nhận có sự tái sinh. Sống chết, chết sống … nối tiếp nhau như những đợt sóng nhô lên, thụt xuống, liên miên như vậy. Tuy thế, cái quá trình liên miên ấy có thể được chấm dứt khi đã đạt được quả vị thánh, vượt ra khỏi sinh tử luân hồi.
Thứ ba là nói về “cái gì đi đầu thai, đi tái sinh?” Thần thức vô hình của mỗi người sẽ mang cái nghiệp của người đó để đi vào một kiếp mới. Cái nghiệp này quyết định kiếp mới này sẽ sung sướng hay khổ sở, yên vui hay sóng gió v.v… Kiếp mới này sẽ diễn ra ở một trong sáu cảnh giới: địa ngục, ngã quỹ, súc sinh, a-tu-la, nhân, thiên. Đối với những vị tu hành đắc đạo thì sẽ “lên” một trong bốn thánh đạo gồm thanh văn, duyên giác, bồ-tát, Phật, hết sinh tử luân hồi.
Thứ tư, đối với đại thừa, trừ hai trường hợp (những kẻ bị đày địa ngục hoặc các vị được lên hàng thánh) đi ngay sau khi tắt thở, còn đa số thì sau khi bỏ cái thân tiền ấm (thân cũ) sẽ mang thân trung ấm (vô hình) tối đa 49 ngày, sau đó sẽ có thân hậu ấm (kiếp mới). Trong vòng 49 ngày đó thì sẽ tùy nghiệp mà tái sinh vào cảnh giới mới. Thiện đạo là a-tu-la, nhân, thiên. Ác đạo là địa ngục, ngã quỉ, súc sinh.
Lẽ dĩ nhiên không ai muốn sa vào nẻo ác.
Trong số các đường thiện thì cõi thiên sung sướng hơn cả; tuy vậy vì sung sướng quá nên khó tu hoặc là quên tu, đến lúc hết phước báo lại phải chịu luân hồi. Vào cõi a-tu-la cũng khó tu vì a-tu-la hay sân hận. Vào cõi người, nếu gặp Phật, gặp Pháp thì dễ tu, đã tu thì có hi vọng giải thoát. Nhưng chúng ta cần nhớ rằng được làm người rất là khó. Trong kinh có kể thí dụ sau này: “Có một con rùa mù sống ở đại dương, hàng trăm năm mới nổi lên mặt nước một lần. Trên mặt nước, có một cái bọng nổi bồng bềnh. Con rùa nổi lên trúng vào cái bọng, thử hỏi việc này dễ hay khó. Khó vô cùng! Được tái sinh vào làm kiếp người cũng khó như là con rùa mù trồi lên mặt nước biển mà đâm trúng vào cái bọng vậy!”
Trong việc tái sinh, động cơ chính là cái nghiệp vô hình. Con người tuy chết đi, nhưng cái nghiệp vô hình còn đó. Người ta hay nói đến thường nghiệp tức là cái nghiệp từ thân, khẩu, ý hàng ngày, do thói quen tích lũy, thí dụ y sĩ thì quen chữa bệnh, đồ tể thì quen mổ heo, mổ bò … Trọng nghiệp là cái nghiệp nặng như giết người, phá tăng đoàn … Cận tử nghiệp là cái nghiệp gây ra vào lúc gần chết, cận tử nghiệp đáng sợ ở chỗ nó quyết định nơi tái sinh. Phải nói thêm là thường nghiệp và trọng nghiệp ảnh hưởng lớn tới cận tử nghiệp.
Vì muốn cho con người có toàn những niệm lành vào lúc hấp hối ngõ hầu cận tử nghiệp được lành, nên Tịnh độ tông dạy chúng ta pháp môn niệm Phật, cầu vãng sinh Tây phương Cực lạc của đức Phật A-Di-Đà. Mục đích của pháp môn “niệm Phật cầu vãng sinh” là dồn các chủng tử lành vào trong tâm thức. Vào lúc lâm chung, đầu óc không còn bị vướng vào của cải, danh vọng, gia đình, bạn bè … , không bị mắc vào sân hận, thù hằn … , trong tâm chỉ toàn là những niệm (nhớ nghĩ) về Phật mà thôi, đó là những niệm lành trấn áp tất cả các niệm ác, niệm tạp.
Nhờ nguyện lực của đức Phật A-Di-Đà, người quá vãng được đón về Tây Phương Tịnh độ. Tới đó được gặp chư Phật, chư bồ-tát, chư thượng thiện nhân nên dễ tu hành tinh tiến để lên cõi trên, không bị thoái chuyển. Đó là bước đầu của giải thoát.
Nghe vậy thì có vẻ dễ nhưng trên thực tế công việc không đơn giản. Tu theo pháp môn Tịnh độ, phải chú ý đến ba yếu tố tín, nguyện, hành; đó là ba cái chân của một cái đỉnh, thiếu một là hỏng. Tín là tin: tin Phật, tin Pháp, tin Tăng, tin vào nguyện của đức A-Di-Đà, tin có tịnh độ, tin lý nhân quả nghiệp báo. Nguyện là nguyện bỏ cõi ta-bà đau khổ, nguyện sinh về Tây Phương Cực lạc để tu học thành Phật. Hạnh là niệm Phật chuyên cần, chăm chú, cương quyết cho đến mức nhất tâm bất loạn. Ngoài ra phải trồng thiện căn, gieo nhân phước đức vì kinh A-Di-Đà có nói: “Không thể vì một chút thiện căn phước đức nhân duyên mà sinh sang nước kia được”. Tin sâu, nguyện chắc, hành siêng, hàng ngày thanh tịnh thân khẩu ý, có thế mới gọi là đủ hành trang để lên đường về Quê được!
Kính chúc quý đạo hữu có đầy đủ ba điều tín, nguyện, hành. □

PHỤ LỤC. Trí Húc đại sư (1599-1655) tự là Ngẫu Ích (còn gọi là Linh Phong đại sư, gọi theo nơi trụ trì là núi Linh Phong) đã viết hơn 40 bộ sách, trong đó có cuốn “Phật thuyết A-Di-Đà kinh yếu giải”. Lời kết luận của sách đó có đoạn sau này: (chép theo bản dịch của Tuệ Nhuận)
“Khi Húc mới xuất gia, tự phụ là Thiền Tông, khinh miệt các giáo môn khác, dám nói càn rằng: ‘phép trì danh niệm Phật chỉ để dành cho người trung căn và hạ căn’. Về sau nhân vì ốm nặng nên mới phát tâm cầu về Tây Phương, mới chịu nghiên cứu các sách, mới biết phép ‘niệm Phật tam-muội’ thực quý giá vô ngần, mới chịu hết lòng chấp trì danh hiệu Phật với một sức mạnh bằng vạn con trâu kéo không lại …” Kinh Phật nói rằng: ‘Đời mạt pháp, ức vạn người tu hành, ít có một người tu đắc đạo, chỉ còn nhờ phép niệm Phật mới được độ thoát’. Than ôi! nay chính là đời mạt pháp rồi, mà bỏ pháp môn niệm Phật này, thì còn có pháp nào tu học được nữa”.
Sách ấy có ghi mấy câu sau đây của Vĩnh Minh Thọ thiền sư (còn gọi là Diên Thọ hay Trí Giác thiền sư) sống vào thế kỷ thứ 10 bên Trung Quốc:
1/ Có Thiền Tông, có Tịnh Độ, Như thêm sừng cho mãnh hổ. Đời hiện tại làm thầy người, Đời vị lai làm Phật Tổ.
2/ Có Thiền Tông, không Tịnh Độ, Mười người tu, chín người đổ. Ấm cảnh nếu thấy hiện ra, Chỉ chớp mắt là theo nó.
3/ Không Thiền Tông, có Tịnh Độ, Vạn người tu, vạn người đỗ. Đã được thấy Phật Di-Đà, Còn lo gì chẳng khai ngộ.
4/ Không Thiền Tông, không Tịnh Độ,, Địa ngục đêm ngày đau khổ. Muôn đời nghìn kiếp còn lâu, Nhờ cậy ai, ai tế độ?

……………………………………………….

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

tumblr hit counter