Những Bài Học Thuộc Lòng Từ Trong Ký Ức

Những Bài Học Thuộc Lòng Từ Trong Ký Ức
Của Trịnh-Thúy-Nga
(Vâng, đây là những bài học thuộc lòng mà bạn tôi, Trịnh Thuý Nga , một trong năm người cùng học tại Tiểu học Hàng Vôi-Hà Nội , cùng là dân Trưng Vương, cùng phiêu bạt tới xứ sở này, đã nhớ và chép ra được từ trong ký ức những ngày xa xưa ấy . Nga gửi cho tôi để -trong quãng đời…… còn lại – ôn lại một thời thơ ấu khó phai mờ. Nhưng tôi tự hỏi : Có phải 35 năm định cư tại Tucson, Arizona (trước khi di chuyển về San Diego 10-09 ),cảnh núi rừng bát ngát nơi đây đã khiến Nga khôn nguôi nhớ về quê hương- nhất là trong tình trạng cực kỳ đáng lo ngại này- và đồng thời cũng làm Nga nhớ mãi khôn nguôi những bài học thuộc lòng/những bài thơ của thời thơ ấu năm xưa đã nuôi dưỡng tinh thần yêu quê hương, dân tộc của mình ?
Chúng tôi muốn chia xẻ cùng bạn đọc, hôm nay – qua những bài học thuộc lòng này là tâm trạng của tất cả chúng ta .- NN )
Cô Gái Việt Nam
Trên đường bỏng quanh co đưa đến chợ
Cô rảo chân gánh nặng trĩu trên vai
áo thắt vạt, nón Nhị thôn sơ lá
Loáng nắng vàng che chở má hồng tươi
Rồi chốc nữa chợ tan trong trái bếp,
Khói chập chờn đã lại có hình cô
Rồi đêm khuya còn trông cô dọn dẹp
Bên chồng con an giấc ngủ say sưa
Rồi mai đây, không chợ, trên cánh đồng
Vừa soi nắng bình minh ta đã thấy
Nếp áo gọn gang và gọn gang nếp váy
Cô dơ vồ đập đất, bụi bay tung .
Hỡi cô gái Việt Nam, tôi kính cẩn
Cúi chào cô, người vợ thảo mẹ hiền
Cô là hiện thân của lòng kiên nhẫn
Của dịu dàng, tình âu yếm vô biên .
Hồ Dếnh(?) *
Buổi Học Trời Mưa
Hôm nay trời lại mưa phùn
Đường em đi học, lầy bùn khổ chưa ?
Trên đầu không nón che mưa
Có đôi guốc vẹt lại vừa đứt quai .
Tay em che vạt áo dài
Một tay xách guốc, xốc hai ống quần
Bùn sâu tới mắt cá chân
Sách em ấp ngực mấy lần chực rơi .
Xa xa, trống đã điểm hồi
Em còn rờ rẫm ngoài trời đội mưa .
(Không nhớ tên tác giả) *
Chân Sự Thật
Thằng Ba đeo cặp kính râm ,
Than rằng: trời đất tối tăm mịt mờ
Vội vàng đổi kính mầu lơ
Cười rằng trời đất bây giờ hoá xanh
Ba ta lại muốn chơi tinh
Thay đổi kính trắng nhìn quanh khắp nhà
Kêu rằng muôn vật đều nhoà
Mẹ Ba thấy vậy, nhủ Ba đôi lời :
“Muốn trông cho rõ sự đời
Mà con đeo kính, nực cười lắm thay
Hãy nên bỏ kính ra ngay
Dùng đôi mắt thật hoạ may đỡ nhầm .”
(Không nhớ tên tác giả) *
Dục Tốc Bất Đạt
Thằng Bi có cục kẹo hòn
Cho luôn vào miệng nhai liền một hơi
Mặt mày nhăn nhó khó coi
Mẹ Bi trông thấy, tức thời mắng ngay :
“Thằng con mới lạ lùng thay
Kẹo ăn phải ngậm, sao mày lại nhai ?”
Cậu em nghe nói bùi tai
Cầm viên kẹo đạn mút hai ba lần
Tự nhiên chất ngọt tan dần
Mặt mày xem đã có phần vui tươi
Thế nên muôn sự ở đời
Khoan thai, thong thả là bài thành công .
(Không nhớ tên tác giả) *
VàĐây Là Những Bài Thơ Về Quê Huơng
Tình Quê Hương
Anh về qua xóm nhỏ
Em chờ dưới bóng dừa
Nắng chiều lên mái tóc
Tình quê hương đơn sơ
Quê em nghèo cát trắng
Tóc em lúa vừa xanh
Anh là người lính chiến
áo bạc màu đấu tranh
Em mời anh dừng lại
Bên trăng nước lá dừa
Bên nồi khoai mới luộc
Ngát thơm mùi hương cau
Anh hẹn anh sẽ về
Tình quê hương đơn sơ
Mẹ già như chiều nắng
Nhớ con trai chưa về
Ruộng nghèo không đủ thóc
Vườn ngèo nong tầm thưa
Ngõ vườn rau hoang loạn
Quê nghèo thêm xác sơ
Anh chiến binh tiền tuyến
Về giải phóng quê em
Bao nhịp cầu đất nước
Hướng về quê miền Trung
Anh sẽ là anh đàn em nhỏ
Là con của mẹ, giữ quê hượng
Quê nghèo mai sẽ tươi mầm sống
Đàn trẻ thơ reo giữa lúa vàng
Phan-Lạc-Tuyên
* Xin các bạn bổ túc những thiếu sót mà trí nhớ của chúng tôi đã bị giới hạn *
(còn tiêp)
(Hình 1: Thuý Nga và Tucson – Hình 2: Quốc lộ 1 dẫn đến Phan Thiết – NN chụp 1-09 )

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Web
Analytics