Thiền Trong Thơ Du Tử Lê (tiếp theo và hết)

Thiền Trong Thơ Du Tử Lê (tiếp theo và hết)
Nguyễn-Đức-Tùng
(VDTLĐSTNTMH )

(Trích thơ dtl )
Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di
Thiền viện tôi trưng chỉ ảnh em
Kinh kệ nghìn pho có một tên
viết hoa một chữ không ai hiểu
Phật bảo : kinh mà không phải kinh
Thế giới vì em sẽ dịu hiền
biển đời phút chốc bỗng bình yên
cánh chim tịch tịnh miền vô niệm
vô chấp, em ngồi như Quan âm
ba ngàn thế giới quy về đây
vóc ốm em đi . Ngón cũng gầy
thấy trong Địa Tạng em và mẹ
Tam – Bảo theo tôi : có dáng người
Muông thú vì em ở với rừng
tôi vì em ở với Kim Cang
thấy nhau là một đâu còn ngã
thân chẳng riêng thì tâm đâu còn riêng
Phá chấp .Như Lai ở dưới trần
hiện thân bồ tát cứu nhân gian
cây oan khuất vẫn nghìn tay vẫy
tôi vẫn nhìn em là chân kinh .
*
* *
Tử Sinh Cũng Tợ Trò Con Nít
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tiền kiếp tôi về trong tối nay
Thấy trăng khua rộn nghìn con nước
Và vút cong theo một nét mày
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi đui mù như con kiến hôi
Quẩn quanh miệng chén đời trây…… trúa
Vì chẳng ai làm râu cho tôi
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi thấy tôi là Tôn Ngộ Không
Hoá thân hải điểu sau nhiều kiếp
bay mãi ….còn rung cánh muộn phiền
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi là con đường .Người đâu hay
Ngày đêm gót nhọn đau hồn đất
Tôi thấy tôi là một chia tay
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi là cánh cửa : mở trăm năm
Chờ em tìm tới . Cài then lại
Chỉ rõ : này đây, nhé chỗ nằm .
DTL
Nguyễn-Đức-Tùng
(VDTLĐSSTNTMH – Tự Lực Bookstore ,Cali . 2007)
Đông 2010-NN (Hình trên :Pho tượng Phật Thích Ca bằng đồng lớn nhất VN )

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Web
Analytics